Xin chào các bạn. Bài mới nhất: Luật của boy, girls cần phải biết. Bài tiếp theo: Ngày tớ và cậu gặp nhau.Chúc các bạn một ngày mới vui vẻ và hạnh phúc
Hiển thị các bài đăng có nhãn nghệ thuật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nghệ thuật. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2010

DOI BAN TAY

Em có nhớ, bao lần anh nói với em: “Cuộc sống cho anh đôi bàn tay, anh bụm nó lại, chở che em mãi…”. Nghe thế em bỏ vào bàn tay chụm lại của anh một nắm cát, nó từ từ theo kẻ tay rơi đi. Nhưng cát có thể thoát khỏi bàn tay anh vì nó quá li ti, còn anh tin là em thì không thể, vì em là một vật hiện hữu nặng cỡ 50kg.
Đôi bàn tay anh đã nắm chặt em rất lâu trong đời, vì anh biết điều khiển bàn tay thô lậu của mình trong việc chẻ củi nấu cơm, tuy vụng về nhưng cũng có thể giặt đồ ủi áo và chải tóc cho em. Dù biết nhiều thứ, nhưng những đồng tiền anh đổ mồ hôi và công sức thì cứ như cát,nó trôi khỏi tay và đi không trở lại. Anh đã cố hết sức mình để lo cho con và em được sống như người ta, bớt ốm đau và không quẹo quặt, suy dinh dưỡng. Tuy vậy, đến căn bệnh cơ tim thì anh không thể. Bao lần anh đã ngồi tự xỉ vả mình, đã tự lục lọi trong kí ức để xem con chúng ta thừa hưởng những gien nào, và vì sao con tim nhỏ bé thiên thần ấy lại vướng phải căn bệnh nan giải. Anh đã phải chạy khắp nơi để tìm tiền và thuốc. Tiền thì có thể vay mượn nhưng thuốc thì quá hiếm. Anh khổ nào có kém gì em khi nhìn con cứ lịm dần đi. Những lúc đó nếu có thể dời non lấp bể, chết cho con chúng ta được sống, anh vẫn cứ tin mình có thể làm được. Vì chuyện như vậy thôi mà sao em cứ xa dần anh. Tóc anh ngày một thưa đi và những kẽ tay thì cứ rộng toạc dần. Anh cố nắm lại, nhưng em như một sợi khói mỏng manh và đảo quanh quất. Anh biết rồi em sẽ bỏ anh đi mất, như những hạt cát kia. Nhưng nay anh bất lực. Ngày xưa mình giữ nhau bằng tình yêu. Nay tình đã hết, nghĩa cũng cạn, em chẳng muốn vướng bận gì với anh…
Trước cổng khách sạn chiều nay trời mưa. Người bảo vệ áo trắng kính cẩn che dù đón em ra xe. Một chiếc xe hơi bóng lộng. Em có nhìn thấy anh, gã tài xế xe ôm ngồi co ro đợi khách dưới cột đèn trong chiếc áo mưa tã nát, gã đang cầu cho đủ cuốc mỗi tối vì bụng gã đang sôi réo và cả ngày nay gã chạy xe không…Ai cũng cần vài lon gạo đổ vào nồi mỗi ngày để sống. Anh cũng thế, tay anh giờ run lắm, đốt xương cứ to ra, chụm lại thì cứ thưa rỉnh. Đá cuội còn rớt chớ xá gì hạt cát xa xôi!

Read more...

Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2010

^^ Luật của Boy....Girl cần phải biết ^^

CHÚ Ý : hehe trước khi đưa ra 30 điều luật này , juj biết mạng sống này sẽ trao về tay ai rùi , mong các chị em chém nhẹ thui ná................kakakaka

1) Luật Thiên Nhiên: Nhất Boyl nhì Girl
2) Luật Luân Lý: Kính Boy đắc thọ.
3) Luật Lao Động: Girl làm Boy hát con heo đi nằm !
4) Luật Hành Chánh: boy nắm quyền hành sinh sát.
5) Luật Báo Chí: Boy là người phát ngôn.
6) Luật Ngân Sách: Boy quyết định chi bao nhiêu.
7) Luật Thuơng Mại: Boy quyết định mua những gì.
8) Luật Dân Sự: Boy làm chủ.
9) Luật Hình Sự: Cấm hình sự khi Boy chưa...ừ.
10) Luật Tài Chánh: Boy cho tiền thì lấy ko thi` đừng càu nhàu
11) Luật Hôn Nhân: Boy cho hôn mới được hôn.
12) Luật Thẩm Mỹ: Không được chê Boy xấu.
13) Luật Rừng: Boy là đại ca...í,lộn...Su Huynh .
14) Luật Bản Quyền: Mọi thứ đều là của Boy.
15) Luật Lưu Thông: Không được phép qua mặt Boy.
16) Luật Hàng Không: Chỉ được đi chung phi cơ với Boy.
17) Luật Diễn Đàn: Boy là Ban Điều Hành.
18) Luật Văn Nghệ: Biết thưởng thức khi Boy hát karaoke !
19) Luật Bách Bộ: Nắm tay Boy khi đi chung
20) Luật Sân Khấu: Giữ im lặng khi Boy đã tắt đèn.
21) Luật Y Tế: Chăm sóc Boy khi Boy đau ốm.
22) Luật Tương Trợ: Kiếm tiền đưa cho Boy.
23) Luật Nhà Hàng: Boy nấu món gì cũng ngon.
24) Luật Phong Thuỷ: Không di động đồ vật Boy đã đặt.
25) Luật Phong Kiến: Trung với Boy , hiếu với Bố Boy.
26) Luật Bí Mật: Khai báo thành thật mọi việc với Boy.
27) Luật An Nhiên: Lúc nào cũng vui vẽ với Boy.
28) Luật Trung Thành: Một khi Boy đau, cả nhà không ăn
29) Luật Chính Tả: Boy là chủ từ, Girl là động từ.
30) Luật Cãi Cọ: Lời lẽ của Boy là chính đáng.
theo pleikucity.net

Read more...

Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

NGÀY TỚ VÀ CẬU GẶP NHAU

Lần đầu tiên mình gặp cậu là buổi chiều mưa. Một buổi chiều chập choạng với cơn mưa vần vũ . Cũng chẳng ai nghĩ chúng mình sẽ lại chơi với nhau. Chơi thân nữa cơ. Rồi khi ai cũng nghĩ chắc mình là gì gì đó..... hai đứa lại im lặng rời xa. Thi thoảng gặp lại vẫn cười. Hy vọng vào một cái khác... Dịu dàng hơn. Nhẹ nhàng hơn. Như câu mình vẫn thường nói với nhau, "mình là bạn thân mà", cậu nhỉ...Những khi bọn mình gặp nhau trên yahoo mình thường nói những câu mạnh bạo thì cậu lại bảo mình là " Cậu lại đùa.... " Hay " Cậu cứ đùa mình ..."Mình giận bảo tớ có đùa đâu nói thật mà hok tin thì thôi...

Đôi khi bên anh em mong được gần anh mãi

Đôi khi em tin rằng em đã thầm yêu...

Cậu chỉ cho tớ biết sống sôi nổi hơn theo cách riêng của cậu. Ấy là khi cậu kể tớ nghe về những suy nghĩ và hành động của mình. Tớ biết, giấu đằng sau cái vẻ trầm tĩnh đến lạnh lùng ấy là những tình cảm sục sôi.sâu sắc....Đầy đam mê cuốn hút. Tớ thích cái cách cậu biểu hiện tình cảm của mình lắm.Một chút quan tâm đến hững hờ. Một chút lạnh lùng đến tàn nhẫn .Một chút vô tâm đến đáng sợ .Thực tình nhiều khi tớ thấy sợ cậu .Tớ chưa biết sợ ai bao giờ nhưng lại thấy hơi sợ cậu ..hok biết vì sao nữa .

Anh đâu fải là chiều

Mà nhuộm Em đến tím...

Tớ ghét cậu , tớ từng hờn giận cậu . Tớ cũng từng trách. cứ cậu...Vì đó là lỗi ở cậu. Nhưng cậu lúc nào cũng hỏi lại " Ơ tớ có làm gì đâu mà ghét nhỉ "Ừ cậu chả làm gì nhưng tớ vẫn ghét thế thôi còn vì sao chỉ có cậu mới biết vì sao bị tớ ghét dù cậu vẫn nói chả biết vì sao... Bởi tớ biết, có những tình yêu đến từ những suy nghĩ lãng mạn của tuổi mộng mơ, cũng có những tình yêu đến từ sự đồng cảm, chân thành... Có những tình cảm rất mạnh, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc nào đó....

Em sợ có một ngày

mình xa nhau không gặp lại

Em sợ ngày biệt ly

một người ra đi không về...Em sợ..

Sợ có một ngày em làm mất Anh.Tớ hok giữ được cậu .Mà cũng chẳng muốn giữ cậu lại bên mình. Cậu cứ đi theo những gì cậu muốn, và làm những gì cậu nghĩ là cần làm... Còn tớ. Tớ sẽ ở lại và chờ tình yêu của mình. Khi gặp người ấy, nhất định tớ sẽ giữ người ấy bằng tất cả cảm xúc trong lòng. Khi yêu ai đó, tớ tự hứa với lòng sẽ hok để người ta ra đi. Tớ sẽ giữ... Tớ ghét cậu .Người hỡi!

Tình yêu đã xa rồi thiêu đốt con tim

bằng ngọn lửa đắm say

Để lại cô đơn bằng lời nói giá băng.

Dù mãi chỉ là khát khao mong nhớ V

ẫn biết trong đời một ước mơ còn mãi...

Sao mà giữ được gió, cậu nhỉ ?Tớ chợt nghĩ cậu sẽ mãi mãi là một cơn gió thoảng wua khẽ khẽ làm ấm nồng lòng tớ ...Nhưng tớ thick cơn gió ấy .Hay nói một cách khác tớ từng rất thick cơn gió ấy .

Read more...

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010

HẠNH PHÚC NĂM MỚI

Hạnh phúc năm mới

Hết xừ nó sâm banh rồi
Pháo hoa cũng tịt mít
Còn mỗi mình với nó
Chán vật!
Tiệc cũng tàn xừ nó rồi
Mới sáng ra giời xám ngoét
Thôi thì cứ mặc kệ hôm qua
Giờ mình với nó cứ gào cái đã
Hạnh phúc năm mới
Hạnh phúc năm mới
Cầu cho chúng mình thỉnh thoảng có thị lực
Ờ, vào nhà hàng xóm tự nhiên như vào nhà mình.. hè hè...
Hạnh phúc năm mới
Hạnh phúc năm mới
Cầu cho chúng mình đều có tí hy vọng và tí di chúc


Nếu không thì nằm xuống và chết điCả mình và nó
Thỉnh thoảng mình lại nhìn thấy
Thế giới mới đi lại dũng cảm ra phết
Mình lại còn thấy nó ngoi lên trong đống tro của cuộc đời mình.. hè hè..

Ối giời, đàn ông toàn là lũ ngốc
Cứ tưởng là mình
OK lắm đấy.. húc
Trông kìa, kéo lê cái quả chân đất sét
Lăng qua lăng quăng, vít


Hạnh phúc năm mới
Hạnh phúc năm mới
Cầu cho chúng mình thỉnh thoảng có thị lực
Ờ, vào nhà hàng xóm tự nhiên như vào nhà mình..hè hè...
Hạnh phúc năm mớiHạnh phúc năm mới


Cầu cho chúng mình đều có tí hy vọng và tí di chúc
Nếu không thì nằm xuống và chết đi
Cả mình và nóƠ hơ, bây giờ tự nhiên mình thấy
Những quả mơ của mình lúc trước đều chết ngoẻo, chả còn đếch gì nữa.
Lại hết xừ nó một thập kỷ nữa
Mà mười năm nữa thì bố ai mà biết là cái gì chờ mình ở phía trước...hu huThôi thì cứ nói: Hạnh phúc năm mới.Hạnh phúc năm mớiCầu cho chúng mình thỉnh thoảng có thị lựcỜ, vào nhà hàng xóm tự nhiên như vào nhà mình..hè hè...Hạnh phúc năm mớiHạnh phúc năm mớiCầu cho chúng mình đều có tí hy vọng và tí di chúcNếu không thì nằm xuống và chết điCả mình và nó

Read more...

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2009

LỜI CHÚC NĂM MỚI " speak year best wishes"

Mỗi dịp Tết đến Xuân về, hẳn mỗi chúng ta đều nhận được rất nhiều lời chúc Tết qua điện thoại, blog, email... Không biết mọi người thì sao? Còn tôi thì vừa thích nhận được những lời nhắn chúc Tết đọc thấy hóm hỉnh, vui vui (dù biết đây là những lời chúc gửi ai cũng được, thường thì người gửi copy lại của người khác và gửi cho mình, nhưng dù sao như vậy thì chí ít người ta cũng nhớ đến mình); lại vừa mong muốn nhận được những lời chúc tình cảm riêng tư mà người chúc viết riêng cho mình, chỉ mình mới cảm nhận được hết cái ý vị của nó!
Sưu tầm một số lời chúc hay hay gọi là làm quà chúc Tết chung cho mọi nhà:
Những lời chúc đã quen thuộc trong nhiều năm:
- Thay mặt Đảng, Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận Tổ quốc kính chúc đồng chí và gia đình một năm mới hạnh phúc, an khang, thịnh vượng!
- Chúc bạn có 1 bầu trời sức khỏe, 1 Biển cả tình thương, 1 Đại dương tình bạn, 1 Điệp khúc tình yêu, 1 Người yêu chung thủy, 1 Sự nghiệp sáng ngời, 1 Gia đình thịnh vượng.
- Chúc cả gia đình bạn vạn sự như ý, Tỉ sự như mơ, Triệu triệu bất ngờ, Không chờ cũng đến!
- Năm mới Tết đến. Rước hên vào nhà. Quà cáp bao la. Mọi nhà no đủ. Vàng bạc đầy hũ. Gia chủ phát tài. Già trẻ gái trai. Sum vầy hạnh phúc. Cầu tài chúc phúc. Lộc đến quanh năm. An khang thịnh vượng!
- Chúc một năm mới vui vẻ, 12 tháng sức khoẻ, 52 tuần thành công, 365 ngày hạnh phúc, 8.760 giờ tốt lành, 525.600 phút may mắn, 31.536.000 giây như ý...
- Đong cho đầy hạnh phúc - Gói cho trọn lộc tài - Giữ cho mãi an khang - Thắt cho chặt phú quý...
- Hoa đào nở, chim én về, mùa Xuân lại đến. Chúc nghìn sự như ý, vạn sự như mơ, triệu sự bất ngờ, tỷ lần hạnh phúc...
- Cung chúc tân niên, Sức khỏe vô biên, thành công liên miên, hạnh phúc triền miên, túi luôn đầy tiền, sung sướng như tiên.
- Today 3 people ask me about you. I gave them your details and contact. They’ll be finding you soon. Their names are Happiness, Wealth and Love. Cheers - Happy New Year”. (Hôm nay có 3 người hỏi tôi về bạn và tôi đã giúp để họ tìm đến với bạn ngay. Tên của 3 người ấy là Hạnh phúc, Thịnh vượng và Tình yêu".

Những lời chúc ngắn gọn, nhẹ nhàng:
- Năm mới thái độ yêu đời mới!
- Chúc các bạn nhiều lý do để vui vẻ năm tới!
- Chúc bạn luôn vui vẻ, bình an và hạnh phúc trong năm mới!
Chúc nhau bằng thơ, câu đối:
- Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua. Phúc lộc đưa nhau đến từng nhà. Vài lời cung chúc tân niên mới. Vạn sự an khang vạn sự lành
- Năm mới chúc nhau sức khỏe nhiều. Bạc tiền rủng rỉnh thoải mái tiêu. Gia đình hạnh phúc bè bạn quý. Thanh thản vui chơi mọi buổi chiều.
- Đầu xuân năm mới chúc BÌNH AN, Chúc luôn TUỔI TRẺ chúc AN KHANG. Chúc sang năm mới nhiều TÀI LỘC, Công thành danh toại chúc VINH QUANG..
- CUNG kính mời nhau chén rượu nồng CHÚC mừng năm đến, tiễn năm xong TÂN niên phúc lộc khơi vừa dạ XUÂN mới tài danh khởi thỏa lòng VẠN chuyện lo toan thay đổi hết SỰ gì bế tắc thảy hanh thông NHƯ anh, như chị, bằng bè bạn Ý nguyện, duyên lành, đẹp ước mong
- Cung chúc tân niên một chữ nhàn. Chúc mừng gia quyến đặng bình an. Tân niên đem lại niềm Hạnh Phúc. Xuân đến rồi hưởng trọn niềm vui
- Năm mới chúc nhau sức khỏe nhiều. Bạc tiền rủng rỉnh thoải mái tiêu. Gia đình hạnh phúc bè bạn quý. Thanh thản vui chơi mọi buổi chiều
- Tui cũng xin chúc bà con Đàn ông lủng lẳng hai hòn còn nguyên Đàn bà thêm đẹp, nhiều duyên Trẻ con nho nhỏ có tiền ăn chơi!
Những lời chúc vui vui:
- Chúc ông bà 1 tô như ý. Chúc cô chú 1 chén an khang. Chúc anh chị 1 dĩa, 1 dĩa...tài lộc!
- Giao thừa sắp đến.Chúc bạn đáng mến. Sự nghiệp tiến lên. Gặp nhiều điều hên!
- Chúc năm mới: 1 vợ, 2 con, nhà 3 tầng, xe 4 chỗ!
- Thay mặt nhân dân của một đất nước có hơn 2 triệu người chết đói cách đây 63 năm xin chúc quý vị ăn Tết thật xa hoa, lãng phí. Hoặc: Thay mặt những gia đình nghèo, nạn nhân của các cơn bão năm qua trên đất nước ta, xin chúc quý vị ăn Tết thật xa hoa, lãng phí!
Lời chúc dành cho năm Chuột (Mậu Tý 2008):
- Chàng Hợi 07 vui vẻ mời. Nàng Tý 08 tươi trẻ tới. Pháo hoa rực sáng đêm giao thừa. Chúng ta vui mừng đón chào năm mới!
- Mừng 2008 phát tài phát lộc/ Tiền vô xồng xộc, tiền ra từ từ/ Sức khoẻ có dư, công danh tấn tới/ Tình duyên phơi phới, hạnh phúc thăng hoa/ Xin chúc mọi nhà một năm ĐẠI THẮNG!
- :•.(¯`°´¯).• ¤*•,¸.¸,¤*•,¸.¸, •*¤*•,¸.CHÚC MỪNG NĂM MỚI,•*¤*•,¸.¸, •*HAPPY•*HAPPY NEW YEAR *•,¸.¸,•*¤*•,¤*•,¸.¸ ,•*¤*•,¸.,•*¤*•,¸.¸, •*?,•*¤*•,¸.,•*¤*•,¸ .¸,•*?*¤*•,¸.¸,•* ..^^..
Theo Aryan® "s Blog

Read more...

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009

Sự tích ông già noel " chúc các bạn có 1 mùa giáng sinh vui vẻ"

Từ đâu có ông già Giáng Sinh Père de Noel /Nikolaus/ Santa Claus/ Sinterklass/ Nikolas ình ảnh quen thuộc nhất trong mùa lễ Giáng Sinh là ông già Noel mà ai cũng biết. Ông mặc quần áo đỏ, đội mũ đỏ kiểu xứ lạnh, đi giầy đen, tóc bạc phơ và râu trắng như tuyết. Nikolaus có từ thế kỷ thứ 3 sau Tây lịch. Ông chào đời tại quận Patara thuộc phần đất của Thổ Nhỉ Kỳ, sau khi được phong thánh mới có tên là Nikolaus. Trong tháng 12 nhưng phải phân biệt Nikolaus và ông Weihnachtsmann.Từ đời nữ Hoàng Thephanu gốc Hy Lạp, là vợ Hoàng Ðế Otto II của Ðức, muốn nhớ lại thánh Nikolaus. Nên từ năm 1555 tại Ðức nguời ta may áo quần màu đỏ, đội tóc trắng, mang râu, giả làm Nikolaus hình ảnh Nikolaus được xuất hiện trở lại với ý nghiã mang tình thương đến với mọi người.Weihnachtsmann xuất hiện từ năm 1933 do quảng cáo của hãng Coca Cola. Hình ấy được thấy trên màn ảnh Tivi suốt muà Giáng SinhÔng già Noel theo tiếng Pháp Père de Noel, tiếng anh Santa Claus, tiếng Hòa-Lan Sinterklass.Theo tài liệu trước khi được phong thánh ông Nikolaus là người giầu có, nhân từ. Vào một đêm Giáng-Sinh, ông được Thiên chúa mặc khải, đem hết của cải riêng mình ban phát cho những người nghèo khổ và trẻ con. Ông biến những giấc mơ của họ thành sự thực, bằng cách mua quà bánh để biếu những kẻ nghèo khổ, mang lại cho họ những sung sướng bất ngờ.Có tài liệu cho biết, ông già Noel được phong Giám mục vào thế-kỷ thứ 3 sau TL. Sau khi được phong thánh, Nikolaus trở thành người đỡ đầu của các thương nhân, thủy thủ và trẻ con. Ông qua đời vào ngày 6/2 không nhớ năm.Ngày 6/12 hàng năm để tưởng nhớ lại hình ảnh người đạo đức, giàu lòng nhân từ bác ái . Hình ảnh người mặc áo màu đỏ của ông Nikolaus thuở nào, đến từng nhà có trẻ con thăm viếng, chia bánh kẹo trong đêm Giáng Sinh.Theo truyền thuyết ông già Noel trở lại trần gian, theo đường ống khói lò sưởi vào mỗi gia đình, để bánh kẹo vào trong những chiếc vớ mà trẻ em treo gần giường ngủ hay lò sưởi, đem lại giấc mơ đẹp với tuổi thơ trong đêm Giáng Sinh.Bởi thế Cha mẹ thường mua qùa bỏ vào đôi vớ để cạnh lò sưởi, lúc trẻ con thức dậy vui mừng với món quà của ông già Noel tặng. Phong tục này khuyến khích vì khuyên trẻ em nên làm điều thiện để được ông già Noel tặng quàNgôi sao Giáng Sinh:Các ngôi sao 5 cánh thường xuất hiện rực rỡ đủ mầu sắc trong mùa Giáng sinh, các nhà thờ đều có treo vô số ngôi sao 5 cánh. Một ngôi sao to lớn được treo ở chỗ cao nhất của tháp chuông nhà thờ. Từ đó căng giấy ra bốn phía, có nhiều ngôi sao nhỏ, treo đèn lồng và kết hoa rất đẹp mắt.Ngôi sao trong lễ Giáng Sinh có ý nghĩa đặc biệt, theo tương truyền lúc Chúa vừa chào đời thì trên trời xuất hiện một ngôi sao rực rỡ . Ánh sáng tỏa ra mấy trăm dặm còn nhìn thấy. Từ các vùng phía Đông xa xôi nay thuộc lãnh thổ Iran và Syria, có 3 vị vua được mặc khải tin rằng cứ lần theo ánh sáng ngôi sao tìm tới chắc chắn sẽ gặp phép lạ gọi là lễ ba vua. Từ đó ba vị tìm theo sự dẫn đường của ánh sáng để đến được hang đá thành Bethelem nơi Chúa đã ra đời. Ba vị này thân quỳ trước mặt Chúa, dâng lên Chúa các phẩm vật trầm hương và châu báu vàng bạc.Ngôi sao trở thành biểu trưng ý nghĩa trong mùa Giáng Sinh và được treo chỗ trang trọng nhất ở các giáo đường, cơ sở tôn giáo trong đêm Giáng Sinh để nhớ đến sự tích trên. Do ý nghĩa ngôi sao còn tượng trưng cho phép lạ của Thượng Đế
Ông Noel:
Theo truyền thuyết, Giám mục thành Myra, sinh ở Thổ Nhĩ Nhĩ Kỳ năm 279 Công Nguyên, nổi tiếng vì cả cuộc đời dành cho các họat động bác ái. Đến thế kỷ IX Công Nguyên, Hội Thánh Công Giáo làm lễ phong thánh cho ông với cương vị là Thánh bổn mạng của trẻ em. Từ đó ra đời tên gọi Santa Clauss (người Anh và Mỹ gọi là ông Noel).Theo truyền tụng, lúc còn sống, giám mục Myra đã ném đồng tiền vàng xuống ống khói nhà của ba cô gái trẻ đến tuổi lập gia đình nhưng không có chàng trai nào nhòm ngó đến, vì gia đình các cô quá nghèo. Những đồng tiền vàng rơi từ trên nóc nhà xuống đúng các đôi bít tất mà các cô treo hong bên lò sưởi. Từ đó có tục trẻ em treo tất (vớ) cạnh lò sưởi để nhận quà của ông Noel.Cây thông:Cây thông đóng vai trò quan trọng trong lễ hội người Đức thời Trung đại do màu xanh trường tồn của nó. Khi mùa đông đến, cây cối trở nên vàng vọt, lá rụng tơi tả thì cây thông vẫn khỏe mạnh, cành lá sum suê xanh tốt. Vì vậy dân cư vùng Bắc Âu cho rằng cây thông là linh hồn của thời tiết đẹp.Cây thông có thể sẽ làm ngày dài hơn, mặt trời sẽ sớm quay về trái đất đánh tan cái lạnh băng giá của mùa đông khắc nghiệt, mang mùa xuân về cho nhân lọai. Cây thông được xem là biểu tượng của niềm hy vọng & sức sống mới trong lễ hội đón chào năm mới.Bữa ăn reveillon:Tại Alsace, Pháp, bữa ăn này phải gồm có tam hành là thủy (cá chép, con hàu), không khí (gà tây hay ngỗng) & mộc (thịt heo). Tập tục ăn gà tây là do thủy thủ của nhà thám hiểm Christophe Colomb du nhập từ Mehico.Quà tặng:Cuối năm là dịp trẻ em đi vòng quanh nhà ca hát & chúc mừng cả gia đình. Để thưởng công cho chúng, người lớn phát quà. Tập tục này bắt đầu là của giới quý tộc, sau đó lan rộng đến mọi giới. Ngày nay, nói đến Noel là nói đến quà tặng, thiệp chúc mừng.Bài hát Giáng sinh:Bài Jingle bell do nhạc sĩ J.Pierpont sáng tác nhưng lại đặt vào chùm bài hát trong danh sách những bản nhạc dân ca nổi tiếng của Mỹ với tên gọi American song bag của nhà thơ Carl Sandburg. Bài này không phải sáng tác cho đêm Noel như người ta lầm tưởng.Lời bài hát đậm tính dân dã mộc mạc, diễn tả tâm hồn của người dân Mỹ hướng đến một mùa tuyết rơi thật tốt lành. Hình ảnh ông Noel với túi quà đồ chơi, ngồi trên xe tuần lộc với tiếng chuông leng keng diễn tả sinh động, quyến rủ làm cho người ta thích nghêu ngao, nó vô tình trở thành bài hát Giáng sinh.Bài Silent Night, holy night có xuất xứ từ Đức với tựa đề “Stille Natch, Heiligo Natch” do linh mục Joseph Mohr sáng tác khi cuộc chiến Đức – Áo - Phổ kết thúc. Sau này được phổ biến sang Áo, Mỹ... nay đã được dịch ra gần 100 thứ tiếng.Bánh Buche Noel :Tổ tiên người phương Tây thường nhóm củi trong ống khói nhà, họ tin rằng lửa càng kêu lách cách thì các thần dữ sẽ tránh xa. Ngày nay, tập tục biến dần vì không mấy nhà còn ống khói. Thay vào đó, theo sáng kiến của một thợ làm bánh ở Pháp, năm 1875, người ta làm chiếc bánh ngọt có hình cây củi để mọi người thưởng thức trong đêm Noel và lưu truyền cho đến nay.
Bài được viết bởi bạn missU 4rum VLTKChúc mọi người giáng sinh vui vẻ nhá ^^
Theo: http://www.ispace.edu.vn

Read more...

Thứ Ba, 24 tháng 11, 2009

CÓ BAO GIỜ CON TRAI KHÓC

Con trai không có quyền được khóc

Giọt lệ rơi sẽ nuốt ngược vào trong
Dù nước mắt ngược rơi sẽ xát muối cõi lòng
Con trai vẫn sẽ không rơi nước mắt...
Con trai không có quyền được khóc
Giọt lệ rơi sẽ nuốt ngược vào trong
Dù nước mắt ngược rơi sẽ xát muối cõi lòng
Con trai vẫn sẽ không rơi nước mắt...

Con trai không có quyền được khóc
Cho dù người ấy đi sẽ trống vắng tâm hồn
Việc gì phải khóc? Tình cũ chết thì chôn!
Là con trai sẽ không bao giờ khóc
Con trai đời nào khóc! Sống cuộc đời ngang doc
Lệ rơi ư? Chỉ là thứ nước mưa
Một thứ nước mưa có thêm chút muối
Con trai mà khóc, khóc biết mấy cho vừa
Là con trai phải luôn luôn sắt đá
Sống ngao du và tỉnh táo lạnh lùng
Con trai chẳng biết đến chữ run
Còn gì lạnh hơn? Trái tim này là băng giá!
Con trai tự coi mình là tất cả
Chẳng lệ thuộc vào ai cũng như chẳng tin ai
Trái tim con trai đầy những vết chai
Coi nước mắt là điều gánh nặng
Con trai làm những gì con trai muốn
Nhưng có một điều lại vừa muốn vừa không
Có đôi lúc muốn khóc cho thoả lòng
Nhưng con trai thì không có quyền được khóc!.......
Khi con trai lớn lên, tới trường, được thầy cô giảng giải rằng ngay từ thời xã hội nguyên thuỷ, người đàn ông đã đóng vai trò trụ cột gia đình, đi săn bắt hái lượm, chiến đấu với muông thú còn đàn bà chỉ nấu ăn, may vá, nuôi dạy con cái. Con trai hiểu rằng con trai phải là chỗ dựa của con gái, vì con gái yếu mềm và mỏng manh dễ vỡ. Đó là chức phận đặc biệt vinh hạnh dành cho con trai. Bởi thế, ngay từ nhỏ, con trai đã rất kiệm nước mắt. Không tính con nít sơ sinh đâu nhé, vì “nhân chi sơ, tính bổn thiện”, trẻ con khóc là một phản ứng rất đỗi tự nhiên của cơ thể.
Lớn hơn một chút, rồi một chút, nước mắt của con trai dường như cũng ngày càng khan hiếm. Lắm khi chơi thể thao, bị chảy máu đau điếng, con trai chỉ bít bậm môi, nghiến răng, cố chịu đựng cái đau chứ không chịu nhỏ một giọt nước mắt. Ngày chia tay cấp II, bọn con gái ôm nhau khóc sướt mướt, bởi biết rằng chỉ ngày mai thôi, mỗi đứa mỗi nẻo, chẳng còn được gặp gỡ nhau như trước nữa. Vậy mà con trai vẫn cố giữ một nét mặt bình thản. Chỉ là cố thôi, vì khi ôm con trai thật chặt, con gái sẽ thấy đôi vai con trai cũng rung lên bần bật.Con trai à, tại sao không thể khóc? Tại sao cứ giấu nỗi đau vào trái tim một cách thầm lặng? Tại sao phải kìm nén cảm xúc khi cảm xúc ấy là có thật và chân thành? Hãy cứ khóc đi khi có thể. Khi đó con gái sẽ không chê cười con trai mít ướt, uỷ mị hay “con gái” đâu. Thậm chí, con gái cũng có thể là đôi vai tuy bé nhỏ nhưng cũng vững trãi chẳng kém con trai, để con trai dựa vào và... khóc.Ôi, nước mắt con trai, khan hiếm như kim cương và chất chứa bao nhọc nhằn, mặn mòi cuộc sống. Sẽ chỉ khóc khi mất mát người thân thôi ư? Những chàng trai Hàn đã khóc rất nhiều trên phim ảnh, khi mất người yêu, khi tình yêu đầy những chông gai và thử thách. C con trai cứ chê trách con trai Hàn sao uỷ mị, mềm yếu, chuyện có gì đáng để rơi nước mắt đâu? Nhưng khi nhìn những chàng trai khóc, con gái thực sự thấy cảm động và thương con trai vô cùng. Tại sao không thể khóc? Khóc cũng là một cách để biểu lộ tình thương yêu.Các chuyên gia sức khoẻ luôn khuyên rằng, khi buồn bực, hãy khóc một trận thật lớn. Khóc là một cách để bạn giải toả stress, cân bằng cuộc sống và sau khi hồi tâm lại, đầu óc sẽ vô cùng sáng suốt. Vậy tại sao con trai không khóc? Tại sao phải dấu kín những lo lắng và vấn đề của mình. Vì vậy, hãy cứ khóc khi nào có thể, mọi buồn bực sẽ trôi qua thôi. Nếu các ấy ngại rơi nước mắt trước bọn tớ, hãy khóc lẳng lặng khi chỉ có một mình. Đừng sợ và đừng ngại, nước mắt sẽ cuốn trôi đi tất cả những ưu phiền.
-------> Thế nên...:
Sao con trai không có quyền được khóc?
Trẻ sinh ra cất tiếng khóc chào đời.
Dù là trai hay gái cũng thế thôi,
Mới lọt lòng là cất ngay tiếng khóc.
Sao con trai không có quyền được khóc?
Nước mắt kia vốn chẳng của mình "nàng"
Có nước mắt sao không rơi nước mắt?
Chuyện lạ đời, sao trái với tự nhiên?

Sao con trai không có quyền được khóc?
Một người cha nhìn ngắm đứa con thơ,
Ôi, bé bỏng trong đôi tay rộng mở!
Khóc lúc này là hạnh phúc, niềm vui.

Sao con trai không có quyền được khóc?
Một người con phải xa mãi mẹ yêu,
Con thương mẹ nên con rơi nước mắt.
Là tình yêu, khóc chẳng đáng giấu vào.
Sao con trai không có quyền được khóc?
Vì trái tim kia sắt đá, lạnh câm?
Không, trái tim luôn ấm dòng máu nồng
Hãy cứ khóc vì những điều đáng khóc!

Read more...

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2009

KỶ NIỆM TUỔI HỌC TRÒ “MỘT NGÀY CỦA TUỔI 17”

(Blog Việt) - Thời gian là thứ hắn sợ nhất. Hắn ý thức được nỗi sợ này từ hồi cuối cấp một, lúc hắn nhận được mấy dòng lưu bút từ một người bạn..
Cuối ngày, hắn ngồi đây, viết lại những gì đã trải qua trong một ngày dài đầy những mệt mỏi với một kẻ mới gần 17 tuổi như hắn!
Sáng
Việc đáng để kể lại đầu tiên sau khi tỉnh giấc, cũng là việc tốn calo và kiên nhẫn nhất trong một ngày không đâu khác ngoài việc đi lấy giấy tờ xe.... đó là bước cuối cùng để hợp thức hóa cái xe của hắn (chỉ là cái xe thôi chứ chưa phải là việc lái xe). Mẹ hắn gửi gắm hắn cho một bác xe ôm. Bác này có nhiệm vụ đưa hắn đến cái “nơi-mà-ai-cũng-biết-là-đâu-đó”.
Hắn lên đường trong bộ đồng phục đi học và xuất hiện tại nơi đăng ký xe một cách nổi bật bởi các anh chị, cô dì chú bác, ông bà ở đây đều trên 18 tưổi. Chẳng ai như hắn, mới gần 17 tuổi mà đã phải đăng ký xe bằng tên mình. Theo đúng thủ tục, hắn đưa giấy gọi vào khay rồi ra ghế đá. Ngồi đó, hắn hình dung lại ngày thứ 3 tuần trước, một ngày khó khăn. Đến đây từ 11 giờ hơn, thế mà phải đi, đừng, ngồi, chạy trong suốt mấy tiếng, tới tận 14 giờ hơn, hắn mới lấy được cái biển số về. Đã thế, hắn còn phải làm bài kiểm tra một mình, bữa đó hắn thực sự là làm bài một mình, không quay, không hỏi (dù hoàn cảnh rất dễ làm 2 cái việc trên). Mà trời cũng không phụ lòng hắn, hắn có cái biển số khá là đẹp: 8119.
Ngồi trên ghế đá, nghe chuyện của những người xung quanh, hắn mới thấy tư tưởng của hắn cần phải thay đổi chút ít để có thể tồn tại được trong cái cuộc sống khắc nghiệt này. Những người khác, cũng như hắn, chờ đợi tên mình gọi. Mỗi khi người công an bắt đầu gọi tên ai đó, mọi người lại nhốn nháo, xô đẩy nhau rất hỗn độn. Rồi cái tên của hắn cũng được gọi. Cầm được cái miếng giấy có ép plastic chỉ lớn hơn cái chứng mình nhân dân, hắn hồ hởi chen ra. Đến khi có chỗ đứng rồi thì hắn mới mở ra đọc. Lạ nhỉ, tại sao chỗ loại xe, người ta lại gi cho hắn là Nữ. Ngạc nhiên, hắn ra hỏi bác xe ôm. Bác ấy giải thích là mấy loại xe máy mới của Honda đều ghi là Nữ hết. Thế là hắn an tâm, lên xe và về. Đoạn đường về cũng êm đềm như lúc đi vậy, chỉ có điều pha thêm tí niềm vui và nhẹ nhõm.
Trưa
Về nhà, hắn mệt đừ vì cái nóng và phải chờ đợi. Hắn online một lúc. Dạo này hắn thiếu thời gian để làm việc này lắm rồi. Hắn check mail, check tin nhắn, gửi bức thư cho bác, xem blog. Kỳ lạ, IE hôm nay bị gì, Farvorites mất hết, rồi cả typed addresses nữa... cứ như bị reset vậy. Hắn tắt IE rồi bật lại, lại kỳ lạ, mọi thứ lại bình thường như cũ. Hắn cố gắng viết thêm mấy chữ cho bài blog trước. Vô vọng, thời gian không chiều lòng hắn. Thời gian cũng là thứ mà hắn sợ nhất. Hắn ý thức được nỗi sợ này từ hồi cuối cấp một, lúc mà hắn nhận được mấy dòng lưu bút từ một người bạn mà có lẽ giờ đã quên hắn rồi.
Hắn ăn cơm, uống cà phê như mọi ngày. Hăn uống xong, chuẩn bị đi học thì đứa bạn thân của hắn gọi, hỏi đi bằng gì. Hắn nghĩ nhanh, rồi bào xe buýt. Thế là nhỏ bạn hắn nhờ hắn trên đường ra trạm xe buýt, ghé qua nhà nhỏ để đón nhỏ đi luôn. Ok, chuyện thường ấy mà. Rồi một lát, hắn hỏi mẹ, nên đi bằng gì, mẹ hắn bảo: "tùy con". Thế là hắn quyết đi đi xe máy luôn. Hắn vẫn còn cái cảm giác khoai khoái khi hợp thức cái xe.
Vừa dắt xe ra cửa thì nghe tin có tai nạn giao thông ở ngay ngã tư, lại còn có người chết. Thế nhưng hắn vẫn quyết định đi xe. Mà cũng hơi ngạc nhiên là cả nhà hắn không ai cản hắn cả. Hắn cũng chả quan tâm lắm đến cái tai nạn đó, hắn chạy thẳng sang nhà nhỏ bạn. Bạn hắn cũng bất ngờ khi hắn xuất hiện với cái RS đỏ chót. Hai đứa vừa đi lên trường vừa nói chuyện tíu tít.
Gửi xe xong, hắn nhanh chân vào lớp để hỏi xem tí nữa có bài gì không। Hắn vừa vào lớp, cả nhóm trong lớp đã hỏi hắn: "Có đem theo ký báo nào không?". Ngơ ngác một hồi, mới nhớ ra là hôm nay là hạn để nộp giấy báo cũ rồi. Cũng thật lạ, gọi là quyên góp, gọi là kế hoạch nhỏ mà cứ bị hối thúc, cưỡng ép. Khổ, mà may là tổ mình còn tổ trưởng biết lo. Linh đã dặn nhà mang lên 9kg báo cũ để nộp cho tổ không bị trừ điểm. Vậy là vụ kế hoạch nhỏ đã xong.
Chiều
Chuông reng, hắn lại quay lại với chỗ nắm cuối lớp để giả vờ chăm chú nghe cô giáo sinh giảng bài Đời Thừa. Cũng vì nghe giảng bài đó xong nên hôm nay hắn mới tự viết về hắn theo cái lối nàय.Giờ văn trôi qua, giờ hóa lại đến. Càng lúc hắn càng thích giờ hóa, giờ này có vẻ hắn tự tin hơn hẳn. Hắn xung phong nhiều, làm bài nhiều... khác hẳn một hắn 3 tháng trước đây. Tiết cuối là tiết Kỹ thuật. Cả lớp đều biết chắc là hôm nay thầy sẽ kiểm tra đột xuất. Mà như thế thì còn gì là đột xuất nữa nhỉ. Mọi người đều hối hả chuẩn bị. Người chuẩn bị ôn bài, người chuẩn bị làm phao. Thế là bài kiểm tra cuối cùng của môn này cũng đã qua. Từ nay nhẹ nhõm rồi, hắn vừa nghĩ thế vừa nhanh tay dọn sách vở lại rồi lên được ra về...
Ngoài trời đang mưa, mưa khá to. Cơn mưa đầu mùa này đánh dấu cho một chuỗi những ngày ẩm ướt sắp tới. Thế là một vài thứ sẽ phải thay đổi để thích nghi với thời tiết mới. Hắn cũng đã biết trước chiều nay sẽ mưa, chỉ là không ngờ mưa lại sớm thế thôi. Và vì thế nên hắn cũng không đem theo áo mưa. Nhỏ bạn của hắn gọi. Hắn nghe máy trong tiếng rào rào cũng mưa, tiếng nhốn nháo nói chuyện của đám bạn cùng lớp. Bạn hắn nhờ hắn chở về. Nhưng những tạp âm kia đã làm cho hắn nghe nhầm. Thế là hắn thẳng bước tiến ra nhà xe dưới cơn mưa. Đi trên hành lang bên này mà hắn cứ ngoái sang bên kia để xem bạn hắn đã về chưa, hắn đã bắt đầu nghĩ rằng hắn nghe nhầm. Ra tới cửa trường, hắn vẫn cố ngoái nhìn thêm một lượt. Nhưng hắn không thể tìm ra bạn hắn trong đám đông đang ào ạt đổ ra khỏi trường. Chần chừ 3 giây rồi hắn... phóng.
Cơn mưa bắt đầu nặng hạt. Hắn chỉ có cái mũ duy nhất. Cái mũ đó chỉ có thể giúp cái đầu nhỏ của hắn không ướt. Còn những gì từ cổ trở xuống thì đều dính nước mưa hết rồi. Hắn đi tới Nguyễn Tri Phương thì hắn nhận ra rằng không thể đi tiếp được, đành phải táp vào lề đề dựng xe trú tạm. Được vài phút thì cellphone lại reo. Bạn hắn gọi lại, giờ thì hắn mới nghe rõ và hiểu ra là hắn đã sai. Thế là hắn lại đội mưa vù về trường đón bạn hắn.
Từ xa xa, hắn thấy bạn hắn đang ôm cặp đứng đó. Giọng bạn hắn có vẻ khác khác. Nhưng hắn chưa chú ý lắm. Hai đứa không nói thêm câu nào (thực sự thì hắn có nói nhiều lắm, nhưng bạn hắn cứ chẳng nói gì) cho đến Nguyễn Đình Chiểu. Đèn đỏ, hắn quay lại nhìn kỹ vào mặt bạn hắn. Chết, bạn hắn dính nước mưa vào mắt rồi! Nước mưa hai hàng trên mặt đứa bạn thân nhất của hắn...
Hắn cố gắng làm bạn hắn cười bằng đủ trò, nhưng không thành. Bạn hắn chỉ bảo không phải tại hắn. Mà hắn biết, nói thế thì chính xác là tại hắn mất rồi. Trời mưa quá, dừng xe lại bên đường, hắn mua áo mưa, khổ nỗi hắn tay dài chân dài, vừa mặc vào là rách. Thôi, cần về gấp nên hắn cũng không mua lại cái khác. Lúc này, bạn hắn vẫn nức nở sau lưng. Hắn hỏi, hắn dỗ, hắn xin lỗi, hứa hẹn, nhưng bạn hắn cũng không chịu nói là tại hắn. Hắn cũng chịu vậy.
Trên đường mưa, gió từng luồng, lạnh cắt da. Tay hắn run run, hàm hắn thì đập vào nhau cộp cộp. Bạn hắn cũng lạnh, nhưng cố ngồi yên. Hắn nhìn lại thì thấy bạn hắn đã ngủ ngon lành trên yên sau. Mưa, đường ướt, tầm nhìn không tốt nên hắn không dám chạy nhanh dù ước mơ lớn nhất lúc này là phòng về nhà càng nhanh càng tốt. Bạn hắn tỉnh lại, chỉ cho hắn một con đường ngắn hơn, ít xe hơn để cả hai có thể tránh được vụ kẹt xe trước mặt.
Hắn quay lại hỏi thêm một lần nữa về chuyện nước mắt. Bấy giờ thì bạn hắn cũng chịu trả lời hắn. Thì ra là bạn hắn sợ phải đi xe buýt một mình, sợ phải gặp con người kia. Chỉ thế thôi. Thế thôi cũng có nghĩa là tại hắn, tại cái lỗ tai của hắn. Thôi thì tạm quên chuyện đó, hắn còn có một vấn đề lớn - đồng hồ xăng của hắn đang tụt dần về chữ E. Thế là hắn dùng nốt chút sức tàn lực kiệt của cái xe mà chạy tới trạm xăng, may mà kịp. Lúc đổ xăng, hắn mới bỏ áo mưa ra. Lúc này bạn hắn trông mới tươi tỉnh trở lại. Xăng đầy, tiếp tục đoạn cuối của con đường về nhà.
Tối
Về tới nhà, chả muốn học nhưng chỉ còn mấy ngày nữa thôi nên hắn cố tận dụng nốt. Hắn ăn no rồi lăn ra ngủ. Ấy ấy của bạn hắn nhắn tin "hỏi thăm", đúng là... Hắn reply 1 tin rồi chị gia sư của hắn đến. Hắn quay lại học.
Hôm nay hắn ôn lại mấy bài trước rồi học thêm bài hóa। Thời gian không còn bao nhiêu mà bài vở còn nhiều quá. Có lẽ ý định kết thúc chương trình phổ thông trong năm nay của hắn không thành sự thật được rồi. Sau khi học, hắn kết thúc một ngày dài bằng những dòng blog...
Trong bài chúng tôi có sử dụng hình ảnh từ blog mushroom

Read more...

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2009

Tháng 10 của tôi

Mình bắt đầu ngày đầu tiên của tháng 10 bằng những gam màu sáng. Thức giấc cùng làn hơi lành lạnh và ẩm ướt của trận mưa dài của Sài gòn hồi đêm, quần short vàng và áo pull đỏ, mình bước ra công viên.Cỏ, hoa và lá ngoài công viên còn loang loáng nước óng ánh dưới ngọn đèn vàng, bài tập sáng nay lần đầu tiên tập với thảm trải và những động tác cho cơ bụng, thật thú vị...
Con gái hân hoan đến trường, con gái đang vui mừng với chức danh mới mà cô giáo giao phó. Dạo này, con gái đi học về là vui lắm, khoe những điểm 10 đỏ chót. Việc học hành của con mình ít khi phải lăn tăn, nhất là điểm kiểm tra chất lượng đầu năm thật đáng để tự hào... Tháng 10, mình có những ngày thật đặc biệt. Con gái tròn 8 tuổi và sinh nhật chị gái mình. Trưa nay, đang ngồi mơ màng với nhạc thì người đưa quà tới. Món quà ông xã gửi đến sớm nhất cho con gái nhân dịp sinh nhật. Chiếc va li "hard trolley case" màu tím hồng với hình những cô công chúa kiều diễm thật dễ thương, con gái chắc khoái chí lắm đấy. Còn mình thì có một đôi sandal thật vừa vặn. Ông xã tuyệt vời...
Sáng tháng 10, ngồi nhâm nhi từng muỗng cà phê sữa sánh sánh với bạn ở quán quen thuộc, bạn bảo "tiết trời này chỉ đi chơi là thích". Ừ, Sài Gòn tiết trời này thích thật nhưng lại thương những người dân vùng bão lũ miền Trung...
Nhớ năm ngoái khi Yahoo 360 còn "thở", mình viết một entry cho tháng 10 dài như mật ngọt, năm nay, thứ mật ngọt ấy từ ngọt nồng chuyển qua ngọt dịu. Những cảm giác nhè nhẹ thanh bình cứ tan chảy ngày qua ngày như thế, để đôi lúc trước công viên lộng gió, mình nhắm mắt và tận hưởng từng dư vị và âm thanh của cuộc sống, thật tuyệt vời.
Tháng 10, mỗi người có những xúc cảm cho riêng mình trong những ngày này. Với một người đàn bà ngoài 30 như mình, ngọt ngào là những bình an vỗ về, nâng niu chia sẻ của ông xã, từng cung bậc cảm xúc mà cuộc sống đem lại, những khoảnh khắc ấm áp thân thương bên gia đình, những vòng tay ôm siết của con gái ngồi sau lưng mỗi ngày đưa và đón bạn đến trường. Là những vui cười sau những bộ phim hay khi mình đi relax cùng đồng nghiệp ngoài rạp, vài thời khắc ngồi cùng cô bạn thân thưởng thức cà phê và nói về những trải nghiệm cuộc sống hay những nụ cười rạng rỡ bên bạn bè khi máy hình đưa lên bấm "tách tách"...
Chỉ là như thế và đơn giản có thế cho tháng 10 yêu thương...
watersgn_vn@hotmail.com.

Read more...

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

Sắp tới trung thu rồi....


Sắp tới Trung Thu rồi…
Sao mà những bài hát về Trung Thu nghe yêu thế không biết.
Tết Trung Thu rước đèn đi chơi
Em rước đèn đi khắp phố phường
Lòng vui sướng với đèn trong tay
Em múa ca trong ánh trăng rằm
Đèn ông sao với đèn cá chép
Đèn thiên nga với đèn bướm bướm
Em rước đèn này đến cung trăng
Đèn xanh lơ với đèn tím tím
Đèn xanh lam với đèn trắng trắng
Trong ánh đèn rực rỡ muôn màu

Ký ức của mình về Trung Thu là thế nào nhỉ? Là đèn ông sao, là cái lon sữa bò đục lỗ, đốt đèn trong í rồi đẩy đi lòng vòng, là nến, là con heo dẻo, là bánh trung thu với hột vịt muối. Trung Thu còn là rộn ràng múa lân, tưng bừng dọn cỗ. Hạt bưởi thường được bóc vỏ và được xiên vào những dây thép, phơi khô từ 2-3 tuần trước khi đến hôm rằm, và đến đêm Trung Thu, những sợi dây bằng hạt bưởi được đem ra đốt sáng. Mình đã có mùa lì xì, mùa hoa phượng đỏ, mùa diều, Trung thu cũng là một mùa. Mùa Trung thu.Nhớ Trung Thu của một năm nào đó, mấy anh chị em họ tụ tập bên nhà dì Ba. Ừa, mà hình như năm nào Trung Thu cũng hoặc là mưa, hoặc là cúp điện. Trung Thu năm đó vừa mưa vừa cúp điện. Cả một đám con nít tụ tập trên gác, hí húi chụm đầu vào nhau đốt đèn cầy. Ngoài trời mưa rào rạt, cả đám ngồi túm tụm trong ánh nến vàng lập lòe lấp lánh sắc đỏ của lồng đèn, ngồi kể nhau nghe chuyện trên trời dưới đất. Ấm áp quá đỗi. Nhớ Trung Thu của những năm cấp I. Tíu tít đòi ba mẹ chở đi mua lồng đèn. Thích đèn kéo quân lắm nhưng toàn mua loại lồng đèn nhỏ nhỏ dễ cầm. Trước Trung Thu một tháng, là đã thấy chộn rộn lắm rồi. Mấy nhà bên cạnh nhận hột dưa về làm nhân bánh, tụi nhỏ tối tối cứ xúm xít một góc đốt đèn cầy hay tí tởn đẩy lon sữa bò đi lắc cắc, ánh vàng của đèn cầy cũng theo đó mà quay quay. Lúc nhỏ thấy Trung Thu là một dịp gì đó rất lớn, ừ thì, Trung Thu là Tết của trẻ con mà. Hồi nhỏ thèm cái đèn lon sữa bò í lắm, thế là mẹ lụi hụi ngồi đục lỗ cái lon rỗng, nhưng lại không biết cách gắn hai lon vô cây đẩy sao cho nó quay quay, thế là treo tòng teng lên xách đi chơi. Rồi còn trò bỏ sáp vụn vô lon sữa bò nè, nấu cho chảy ra, ngồi ngay lúc sáp còn nóng, nhúng ngay vào thao nước. Sáp sẽ cứng lại, tạo thành hình hang động rất to, rất đẹp. Ngắm chán rồi lại gom sáp, bỏ vào nấu tiếp. Rồi lại nhúng vào nước. Rồi lại nấu. Hình hang động không lần nào giống lần nào. Nhìn đẹp cứ là mê đi.
Nhớ Trung Thu của những năm cấp II. Thằng hàng xóm nhà bên làm những con thú bằng sáp be bé đi bán. Chiều nào cũng hí hửng chạy qua đứng nhìn nó làm. Diễn tả sao ha? Một khối thạch cao ở giữa rỗng (là cái hình con gì đó, thí dụ con gà, con heo...). Khối thạch cao đó chia làm bốn miếng, mình lấy thun bó bốn miếng đó lại, rồi lấy sáp nóng đổ vô, gắn thêm một cái dây tim nhỏ nữa. Đợi sáp cứng và nguội, bỏ dây thun rar rồi khéo léo tách con thú bằng sáp bé tẹo đó ra là xong. Mình bao giờ cũng được ưu tiên lựa những con to nhất, đẹp nhất, dù qua toàn ngồi phá, có phụ được gì đâu. Trung Thu năm lớp 6 cả đám học sinh mới toe vào trường ngồi túm tụm ngơ ngác. Lần đó bạn Dũng ấp úng dúi vào tay mình một bông hồng (nilon ạ), nhưng khổ cái là mình không khoái bạn Dũng, mình khoái bạn Nguyên Khánh cơ. Khổ thế, bạn Khánh cứ ngồi nhìn mình cười cười, làm mình đau lòng dễ sợ. Trung Thu năm nào đó trường tổ chức ở công viên nước Đại Thế Giới. Cả đám nghịch nước trong đó, rồi đốt đèn đi lòng vòng. Lần đó vì không mang theo đồ tắm nên chỉ đứng nói chuyện với nhỏ bạn., phát hiện ra sau vẻ mặt lạnh lùng và kênh kiệu thì nó là một đứa cực kỳ dễ thương. Những năm sau trường cũng tổ chức lễ Trung Thu, thi diễn kịch chị Hằng – chú Cuội, thi cắm nến theo hình nước Việt Nam, thi xếp mâm trái cây… Trung Thu những năm cấp II vẫn còn háo hức. Những năm cấp III chỉ sực nhớ tới Trung Thu khi thấy ngoài phố những cửa hiệu bán bánh giăng giăng sáng đèn. Và giật mình “Trời, Trung Thu rồi đó, nhanh dzậy ta!”. Trung Thu không còn háo hức với lồng đèn, bánh dẻo. Trung Thu chỉ còn đơn thuần là một mốc thời gian để tự giật mình khi thấy một năm qua đi rất nhanh. Dù vậy vẫn còn yêu lắm những lồng đèn giấy kính đỏ, nhớ một thời trẻ con vừa lúi húi đốt đèn vừa nơm nớp sợ gió tạt cháy. Ánh vàng của đèn cầy nhìn qua giấy kính đỏ vẫn lung linh và rực rỡ hơn ánh đèn pin nhạt nhẽo của các loại đèn Trung Quốc. Ghét cay ghét đắng mấy cái đèn bật lên là chớp tắt và eo éo nhạc, nghe vô duyên hết sức. Còn gì là cái hồn của Trung Thu?

Read more...

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2009

LẼ NÀO CÒN YÊU

Những ngày tháng sáu nóng như nung này em chợt nhớ anh da diết. Lật lại trang nhật ký cũ, những kỷ niệm ùa về khắc khoải. Giờ này chẳng biết anh đang làm gì… Có khi nào anh cũng miên man nhớ lại tháng ngày tươi đẹp ấy như em?
Tháng 6 mùa thi. Hai đứa mình đã cùng đi qua những ngày ôn thi miệt mài vất vả. Vất vả nhưng vui. Đó cũng là những ngày em hạnh phúc đón nhận tiếng yêu đầu tiên…

Còn nhớ mỗi sáng em đều dậy thật sớm, giữ lời hứa gọi điện cho anh dậy học cùng. Ở hai đầu dây điện thoại, lắng nghe giọng anh ngái ngủ, yêu yêu, em khẽ mỉm cười.
Buổi chiều mình gặp nhau ở lớp học thêm. Hai cái đầu lại mải mê với những phương trình, những bài toán. Vui vô cùng là khi anh nheo mắt, say sưa giảng giải cho em một bài em không hiểu. Vui vô cùng là khi anh đăm chiêu gặm đầu bút chì, lắng nghe cô giáo giảng bài. Chiếc bút chì của em đã in cả dấu vết của anh - vết răng mờ mờ, nhưng dễ thương…
Còn nhớ những trưa nắng gắt, anh không quản đường xa tới đón em đi học. Con đường dài ba, bốn cây số. Tiếng hai đứa nói cười ríu rít trưa hè. Giọt mồ hôi bám trên lưng áo anh, em thương biết mấy…Những ngày tháng cuối cùng của tuổi học trò, em và anh sống thật vô tư, thật hạnh phúc. Bây giờ nhớ lại, em tiếc đến cháy lòng. Một chút hờn giận vu vơ. Một cái nắm tay vụng về. Nụ hôn đầu lóng ngóng… Tất cả như một thước phim quay chậm, tưởng vẫn quanh đây mà đã xa vời…
Thế rồi tháng sáu đi qua. Mùa thi khép lại. Tình yêu hai đứa chớm nở, dại khờ và chân thật như trang giấy trắng trong. Chúng mình cùng đậu đại học. Niềm hạnh phúc vô bờ. Em cứ ngỡ cả hai sẽ cùng bắt đầu một trang đời tươi sáng, cùng có nhau…
Nhưng đời sinh viên mở ra bao nhiêu trải nghiệm, bao điều mới lạ. Thế giới của anh và em dần cách xa nhau. Khoảng trời riêng của anh ngày càng rộng lớn. Mà trái tim em lại đòi hỏi quá nhiều…
Tháng sáu năm sau. Em choáng váng khi vô tình nhìn thấy anh chở một người con gái khác. Chiếc xe xa lạ. Người con gái lạ. Và anh, xa lạ.
Anh ngượng ngùng giả thích. Em ngượng ngùng lắng nghe. Góc phố đêm thưa người, không gian sao vô cùng ngột ngạt.
Và từ ấy, em đã không còn trọn vẹn tin tưởng. Anh dường như cũng chẳng còn trọn vẹn yêu thương. Tình cảm cứ nhạt nhòa dần. Không một lời chia tay, mà rồi tan vỡ…Em cũng muốn đón nhận một tình yêu mới, khỏa lấp đi nỗi trống trải cô đơn. Nhưng lạ lắm anh ạ, chưa thể nào mở lòng. Em vùi mình vào việc học, vùi mình vào những kế hoạch dài ngày. Hình bóng anh nhòe dần, nhòe dần. Nhưng em chưa thể quên.
Có khi, sáng tinh mơ em nhận được tin nhắn từ anh. Một lời chúc dịu dàng. Em cười. Nhưng chẳng thấy vui nhiều. Anh đang ở cách xa em nửa vòng trái đất. Giữa hai đứa có lẽ chẳng có gì nhiều để mà hi vọng. Ngày lên đường, anh đã chẳng nói hai đứa mình mãi mãi bạn thân? Vâng. Bạn thân. Em vẫn muốn được là người đầu tiên anh san sẻ một nỗi niềm tâm sự. Vẫn muốn được là người đầu tiên anh gọi điện lúc ở sân bay về. Nhưng chỉ có thế thôi, phải không anh…
Em ước đến một lúc nào đó, em sẽ nhớ về những kỷ niệm cũ một cách bình lặng và nhẹ nhàng hơn. Không còn chút cay mắt bâng khuâng khi mơ hồ thương nhớ. Không còn chút hi vọng mong manh cho một thứ gì đã vỡ. Không còn lạnh lùng từ chối những tiếng yêu…
Nhưng bây giờ thì em chưa thể làm được điều đó. Con bạn thân mắng em ngốc nghếch, khờ dại. Nó hỏi em, hay em còn muốn đợi anh quay về? Em lặng im không nói. Không thể trả lời… Lẽ nào, em vẫn chưa hết yêu anh, chưa hết hi vọng và chờ đợi một ngày trở lại?
Câu hỏi em chưa tìm được tiếng trả lời. Mà tháng sáu lại sắp trôi qua rồi anh ạ….
the0 24h

Read more...

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2009

ƯỚC MƠ THẦM LẶNG

(Dân trí) - Đã hai ngày rồi mưa không dứt. Tối rồi mà ba vẫn chưa về. Nhà lại cúp điện. Ngoài ngọn nến leo lét, xung quanh chỉ toàn màu đen, tự nhiên tôi thấy sợ. Mà sợ gì chứ? Đây là nhà của mình mà, tôi đã phải tự an ủi như thế rất nhiều lần.
Nhớ lại mấy năm về trước, cũng là một ngày mưa, mẹ đã khóc rất nhiều rồi chạy lẫn khuất trong màn mưa. Trong ngôi nhà nhỏ, ba chị em ngồi co ro nơi góc giường, nhìn bàn ghế ngã đổ, chén bát tứ tung. Ngoài tiếng mưa, lâu lâu ba lại la lớn lên trong giấc ngủ: “Đi cho hết… tụi mày chết hết đi”. Không đứa nào dám khóc thành tiếng nhưng nước mắt cứ tuôn trào.
Ngày đó tôi chỉ là một cô bé 7 tuổi, thật sự chưa thể hiểu nổi gia đình mình đã bắt đầu rạn nứt. Sau này lớn lên một chút tôi mới hiểu mẹ phải đi không phải vì không thương chị em tôi mà vì không còn chịu nổi ba nữa.
Ba đi làm nhưng về nhà thì lúc nào cũng say. Say vào ba lại quậy phá, chửi, đuổi. Mặc dù lúc tỉnh ba là một người rất yêu vợ, thương con, chỉ có lúc say ba mới là người khác. Những lúc như thế chị em tôi đều rất sợ, có lúc phải chui xuống sàn trốn. Cũng vì không chịu nổi cảnh đó, mẹ đã phải đi, mặc dù mẹ không đi luôn nhưng lâu lâu mẹ mới về một lần. Đối với những đứa trẻ như chị em tôi, khoảng thời gian vắng mẹ đó đã là quá dài. Tôi là em út, lại hay khóc đòi mẹ, mỗi lúc nhớ mẹ tôi luôn khóc lóc, hai chị lại dắt tôi xuống mé sông trước nhà, nơi có đám lá bụp bé ngồi đợi mẹ. Các chị nói ngồi ở đây có thể thấy được cây cầu ở đằng xa kia. Và nếu mẹ có về, chị em mình sẽ chạy đi đón mẹ. Vậy là ngày nào ba chị em cũng xuống ôm thân cây dừa nước mà nhìn đợi mẹ.

Rồi mẹ cũng về, mẹ con chỉ biết ôm nhau khóc, tôi luôn ôm mẹ thật chặt với mong muốn mẹ đừng đi nữa. Nhưng rồi vì hoàn cảnh mẹ vẫn phải đi. Ba chị em cầm tay nhau rơm rớm nước mặt nhìn theo mãi, theo mãi đến khi nào không còn nhìn thấy mẹ nữa mới thôi. Mẹ đi nhưng trong lòng cũng nặng trĩu, không dám quay lại mà chỉ cố bước thật nhanh…

Cứ như thế ba chị em tôi lớn lên với chung một nỗi buồn và bao điều mong ước… Ba thì vẫn say, tuy không quậy phá như trước nữa nhưng vẫn đi sớm về khuya. Mẹ cũng thế, lại về với chị em tôi rồi lại đi xa.

Rồi thời gian trôi, chị hai rồi đến chị ba đi lấy chồng. Ngôi nhà quạnh vắng giờ chỉ còn mỗi tôi. Người bạn duy nhất của tôi là cuốn nhật ký…

Mùa hè nào cũng vậy, nắng thì gay gắt, mưa thì dầm dề. Tôi không thích mùa hè chút nào, thậm chí còn ghét nữa. Vì sao ư? Vì đó là khoảng thời gian tôi ở nhà nhiều nhất. Tôi rất yêu ngôi nhà này nhưng tôi lại thấy cô đơn và rất buồn ở đây. Chẳng ai trò chuyện, chẳng ai la rầy. Nếu còn học dù gì cũng có bạn bè, có thầy cô, nhìn thấy được nhiều người xung quanh mình. Đôi khi được cười thật vui, được quên đi sự cô đơn, trống trải trong lòng.

Nhưng ở nhà thì khác, ngoài con chó nhỏ, chẳng có ai nữa. Những lúc trời mưa và cúp điện như thế này thật sự tôi rất sợ. Tôi đã phải nói chuyện với con chó để quên đi buồn. Nghe có vẻ hơi khùng nhưng đó là thật. Tuy nó không hiểu được những gì tôi nói nhưng nó là người duy nhất chịu lắng nghe tôi.

Nếu được ước tôi sẽ ước ngay rằng hãy cho tôi có được một gia đình, như bao gia đình khác. Trong nhà lúc nào cũng được thấy mẹ, thấy ba. Được nói chuyện, được ăn cơm chung, được quan tâm, chăm sóc. Có đôi lúc tôi rất thèm được nghe ba, mẹ la rầy những khi mình làm sai. Nhưng điều ước chỉ có trong truyện cổ tích chứ ngoài đời làm sao mà có thật?
Nghỉ hè, các bạn của tôi ai cũng vui, ai cũng thích, có đứa còn được ba mẹ đưa đi chơi… Còn tôi thấy mùa hè là một điều không mong đợi vì tôi phải ở một mình, không ai nói cho tôi nghe mà cũng không có ai để nghe tôi nói. Nhà này đối với ba giống chỗ để ngủ hơn là để ở. Ba đâu có biết là con gái cũng rất cần ba đâu.

Con đã phải ở một mình khi xung quanh chẳng có ngôi nhà nào khác. Con đã nói không biết sợ nhưng thật sự thì rất sợ. Con không bao giờ trách ba mẹ, con chỉ muốn hỏi: “Có bao giờ ba mẹ hiểu được những mong ước rất bình thường của con không? Con đã cố gắng rất nhiều với hy vọng sẽ vá lại được mảnh vỡ gia đình. Nhưng một cô bé 17 tuổi như con thật sự không đủ sức. Càng cố chỉ càng mệt mỏi và thất vọng thôi”.

Đêm nay lại là một đêm dài, ngước lên nhìn trời vẫn là một màu đen, mưa vẫn không dứt. Đâu đó trong bụi lá cây có tiếng chim kêu lạc bầy buồn da diết trong tiếng thở dài tôi lại ước: Giá như mùa hè đứng bao giờ đến thì nỗi buồn của tôi chỉ còn lại một nửa. Giá như mẹ lại về...


Trần Xuân MyLớp 12k2 - PTTH Châu Thành, ấp Hòa Thạnh, xã Minh Hòa, Châu Thành, Kiên Giang

Read more...

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2009

kỷ niệm áo trắng

Tấm ảnh cũ bỗng rơi ra

Xúc động trào dâng nước mắt
Bóng dáng ngày xưa lớp học
Bạn bè một thuở của ta
Bao gương mặt giờ đã xa
Góp lại thành muôn nỗi nhớ
Cuộc sống vẫn đều nhịp thở
Hỏi rằng có ai nhớ không

Tình bạn còn đó thiết tha
Mang theo mỗi người;


Hy vọng!Bài thơ này tôi đã được đọc ở trên một tờ báo tuổi học trò nào đó lâu lắm rồi, không nhớ nhan đề và tên tác giả nữa. Chỉ biết rằng âm điệu bài thơ quá hay và quá phù hợp tâm trạng nên cứ ghi nhớ mãi trong lòng cho đên tận ngày hôm nay!Ai mà chẳng trải qua thời hoa mộng tuổi học trò, cái tuổi thần tiên ấy. Những bạn học chung lớp ngày xưa ơi, bây giừo các bạn ở đâu và làm gì? Có khi nào chợt nhớ đến những kỷ niệm học trò xa xưa?hồi còn đi học chẳng hiém những cuộc đi chơi, cắm trại, dã ngoại, và đó chính là lúc cho ra đời những tấm ảnh kỷ niệm của cả lớp hay từng nhóm bạn. Bây giờ thì ai cũng có thể sở hữu một máy ảnh kỷ thuật số, hay chụp ảnh bằng điện di động chứ ngày xưa thì hiếm hoi lắm đứa nào con nhà giàu có mới có được một máy ảnh cơ là coi như của quý rồi! Phải nói dài dòng thế vì những tấm ảnh chụp chung cả lớp vì thế mà đáng quý vô cùng!,,,

Read more...

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008

Vẻ Đẹp Vương Chiêu Quân xoay chuyển cả thời đại Lịch sử Trung Quốc


Trong lịch sử cổ đại Trung Quốc, chính quyền trung ương dân tộc Hán ở vùng trung nguyên thường xuyên có mâu thuẫn với chính quyền các dân tộc thiểu số ở chung quanh. Biện pháp giải quyết mâu thuẫn thường là chiến tranh, nhưng đôi khi nhà vua thông qua gả công chúa để loại trừ chiến tranh, đạt tới mục đích chung sống hoà bình. Chiêu Quân xuất ải là một mẩu chuyện như vậy.

Thế kỷ thứ nhất trước công nguyên là thời nhà Hán ở Trung Quốc. Trong nội bộ chính quyền dân tộc Hung nô, một dân tộc thiểu số ở vùng tây nam Trung Quốc có sự tranh giành quyền lực, chia 5 sẻ 7, năm bộ tộc đơn lẻ đánh lộn nhau, cuối cùng chỉ còn lại hai bộ tộc Đơn Vu. Hai bộ tộc này nghi kỵ nhau liên hợp với chính quyền trung ương nhà Hán để tiêu diệt mình. Lúc này một người tên là Hô Hàn Nha của Đơn Vu tới Trường an, quốc đô nhà Hán, bày tỏ lòng trung thành với nhà vua. Vua Hán tiếp đón long trọng, và tặng cho ông nhiều lương thực, cử kỵ binh hộ ống ông về. Do được nhà Hán ủng hộ, Hô Hàn Nha đã thống nhất lại Hung nô.Để chung sống hữu nghị đời đời với nhà Hán, năm 33 trước công nguyên, Hô Hàn Nha lần thứ 3 tới Trường An và yêu cầu kết thân với nhà Hán, mong Vua Hán gả một công chúa cho ông. Vua Hán đồng ý gả công chúa cho Hung nô. Nhà vua sai người vào cung hỏi có ai muốn gả đến Hung nô không, nếu đồng ý nhà vua sẽ coi là công chúa.Cung nữ đều là những thiếu nữ xinh đẹp được tuyển chọn trong dân gian, họ vào cung cũng có nghĩa là mất tự do. Tuy họ mong có cơ hội trốn khỏi nơi thâm cung này nhưng khi nghe nói gả cho Hung nô thì ai cũng không muốn


Theo qui định lúc bấy giờ, cung nữ không được tự mình đến gặp vua, mà phải do hoạ sĩ trong cung vẽ chân dung cung nữ rồi đưa cho nhà vua chọn, ai được chọn mới có dịp gặp vua. Một họa sĩ đã mượn cớ này để bóp chẹt cung nữ, nhiều người phải cho y tiền bạc của cải. Có một cung nữ rất xinh đẹp tên là Vương Chiêu Quân, cô thông minh ham học, biết làm thơ, chơi đàn, hơn nữa rất ngay thẳng, song cô không hối lộ cho người hoạ sĩ. Người hoạ sĩ này hậm hực không vẽ chân dung cô, nên Vương Chiêu Quân vào cung nhiều năm mà không lần nào được gặp vua.Khi được tin gả sang Hung Nô, vì hạnh phúc và tiền đồ, cũng vì tình hữu nghị chung sống hoà bình giữa hai dân tộc Hán và hai dân tộc thiểu số nói trên, Vương Chiêu Quân đồng ý gả cho vương hầu Hùng nô. Vua Hán biết tin này rất vui mừng và quyết định tổ chức lễ cưới long trọng cho Hô Hàn Nha và Vương Chiêu Quân tại Trường An.Hô Hàn Nha vô cùng phấn khởi có người vợ xinh đẹp, đến tạ ơn vua Hán. Nhà vua lần đầu tiên trông thấy Vương Chiêu Quân và thấy cô đẹp như tiên, ông rất hối hận, nhưng không còn cách nào khác, chỉ còn cách để Chiêu Quân gả cho Hung nô. Vua Hán tổ chức lễ cưới và cho của hồi môn như công chúa.Lúc đầu, Chiêu Quân không quen cuộc sống của dân tộc thiểu số Hung nô, nhưng cô khắc phục và quen dân, chung sống với người Hung nô rất hoà thuận.Chiêu Quân đã sống suốt đời ở Hung nô, truyền bá văn hoá dân tộc Hán cho dân tộc Hung nô. Đến nay ở Hu-hơ-hớt Nội Mông Trung Quốc vẫn còn có mộ Chiêu Quân. Trong hàng nghìn măm qua câu chuyện Chiêu Quân xuất xứ đã trở thành giai thoạn hay được lưu truyền từ đời này sang đời khác, cũng trở thành đề tài trong sáng tác thơ ca, kịch, tiểu thuyết ở Trung Quốc.
Thông tin từ: vietnamese.cri.cn

Read more...

Thứ Tư, 29 tháng 10, 2008

Tăng Thanh Hà- Bản lĩnh tuổi đôi mươi

Sau thành công của bộ phim Hương phù sa (đạo diễn Võ Tấn Bình), suốt 2 năm qua cô “Út nhỏ” Tăng Thanh Hà tạm dừng đóng phim, dành nhiều thời gian hơn cho việc dùi mài kinh sử. Vì vậy, có thể xem Trúc trong Bỗng dưng muốn khóc là vai diễn đầu tiên sau thời gian im tiếng, giúp Hà tái ngộ với khán giả màn ảnh nhỏ.Ở nhân vật Trúc hội tụ tất cả nét ngông cuồng, ngang bướng, sĩ diện, mạnh mẽ và cả yếu đuối... những tính cách rất gần gũi với Tăng Than Hà, một cô gái vốn xuất thân trong gia đình lao động, sớm vào đời và có ý chí tự lập cao. Điều đó phần nào lý giải tại sao Hà lại từ chối vai tiểu thư Mây Trắng quần là áo lượt trong Hoa dã quỳ để nhận vai Trúc, một cô gái nghèo làm nghề bán sách dạo. Bởi với Trúc, Hà như được sống lại thời thơ ấu vất vả ngày xưa, những tháng ngày dang nắng đạp xe phụ mẹ giao cơm hộp cho khách hàng, nhưng lòng vẫn không ngừng mơ ước vào một ngày mai tươi sáng hơn... Bén duyên điện ảnh từ khi mới 16 tuổi (với vai Trang trong phim Dốc tình), tạm ổn với những thành công bước đầu của nghề nghiệp, có thời gian Tăng Thanh Hà đã quay lại với kế hoạch của mình: theo học ngành cử nhân thương mại của đại học RMIT. Nhưng như vậy không có nghĩa là Hà xem điện ảnh chỉ là một cuộc dạo chơi, cô quan niệm “tính tôi đã làm gì thì cố hết sức, vì vậy nên cùng lúc không thể hoàn thành nhiều vai trò!”. Cũng chính vì tính tập trung cao độ vào công việc mà khi đóng phim Bỗng dưng muốn khóc, cô sinh viên này phải nghỉ hẳn một học kỳ, để có thể toàn tâm toàn ý cho vai diễn của mình.
Thích chuyên tâm vào một công việc, nhưng mới đây Tăng Thanh Hà đã “phá lệ” khi nhận một “nhiệm vụ” mới: kể từ tháng 8.2008, Hà sẽ làm manager cho nhóm A# với cặp song ca Chí Thiện và Minh Tuấn. Nhiệm vụ chính của “bà bầu” xinh đẹp này là lo liệu từ khâu nhận lịch diễn, tư vấn trang phục đến đường hướng phát triển của boyband này. Thật ra trước khi trở thành “sếp”, Tăng Thanh Hà là người đã “mách nước” cho Chí Thiện và Minh Tuấn được tham gia diễn xuất trong bộ phim Bỗng dưng muốn khóc.

Có gương mặt rất ăn ảnh, được nhiều khán giả - đặc biệt là khán giả tuổi teen – yêu mến, Tăng Thanh Hà là sự lựa chọn đầu tiên của các đạo diễn khi bắt tay vào thực hiện các phim “thần tượng” – dạng phim đang “hot” hiện nay. Có “thời”, nhưng không vì vậy mà Hà tranh thủ vơ vào tất cả. Cẩn thận từ khâu chọn kịch bản, chọn vai, chắt lọc lối diễn xuất sao cho phù hợp nhất, Hà chọn cách xuất hiện ít và ấn tượng, còn hơn là liên tục xuất hiện mà “trơn tuột”, không để lại dấu vết gì trong lòng khán giả.

Đến với điện ảnh bằng niềm đam mê và trách nhiệm, Hà không chấp nhận bất kỳ sự cẩu thả nào của chính bản thân mình. Chính vì vậy, dù chỉ mới bước vào tuổi 22, nhưng cô gái này đã trang bị cho mình một bản lĩnh vững vàng trong công việc, đặc biệt là trong cả cách xây dựng “thương hiệu” của riêng mình. Tiếp xúc với Hà, nếu không quen, sẽ dễ “tự ái” vì cách nói chuyện thẳng thắng của cô. Chân thật nhưng không dễ dãi, Hà làm cho những người cộng tác vừa nể nhưng cũng rất... e dè. Có dịp báo chí khai thác quá độ đến chuyện tình cảm của mình, Hà đã thẳng thắng tỏ rõ quan điểm “không trả lời” những câu hỏi đó, bởi cô muốn “khi nhắc đến Tăng Thanh Hà, mọi người sẽ nhìn vào những nỗ lực trong công việc, chứ không phải là những scandal không-phải-do-tôi-tạo-nên”.

Là một trong số các nghệ sĩ thế hệ 8X sớm thành danh, Tăng Thanh Hà đã chứng tỏ một điều: Nếu như khả năng, sự năng động và may mắn đã tạo nên một Tăng Thanh Hà đầy triển vọng trong hiện tại, thì chính “bản lĩnh tuổi đôi mươi” hứa hẹn sẽ làm nên một Tăng Thanh Hà thành công hơn nữa trong tương lai.

Tên thật: Tăng Thị Thanh Hà (Biệt danh: Sẻ nhỏ)
Sinh ngày: 24.10.1986 tại Gò Công, Tiền Giang
Chiều cao: 1,68m
Sở thích: Đọc sách
Quan điểm sống: Sống hết mình
Hiện là sinh viên Khóa 4 - Cử nhân Thương Mại tại Đại học RMIT Việt Nam
Phim đã đóng: Dốc tình (2004), Hàn Mặc Tử (2004), Hương Phù Sa (2005), Bỗng dưng muốn khóc (2007), Đẹp từng Centimet (2008 – đang quay)
Giải thưởng: Giải nữ diễn viên chính xuất sắc 2006 của Đài truyền hình HTV (HTV Awards)
Là gương mặt quảng cáo sáng giá cho các thương hiệu: Kotex, Refee, Tiến Đạt, Thái Tuấn, Cannon, Acnes, MeadJonhson, Yo Most, Olay, Lip Ice...
Theo: baoanhdatmui.com

Read more...

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2008

GỬI EM, NGƯỜI ANH KHÔNG YÊU

Gửi anh, người em không yêu
Xin đừng quá tốt với em. Em đã nói với anh điều đó nhiều hơn một lần nhưng sao anh không chịu hiểu. Em không thể và mãi mãi không thể là người yêu của anh.
Em có phải là cánh hoa rơi
Em tự hỏi liệu em và bao người con gái đã trót trao đi cái "trinh tiết " của mình có phải cũng như cánh hoa rơi hay không?
Đừng bắt anh phải quên em
Anh chấp nhận chọn con đường hạnh phúc trong trái tim dần chết còn hơn là bắt anh phải quên em.
Gà ơi!
Dưới những giọt mưa phùn lạnh anh đã cầm tay em và đặt lên môi em nụ hôn đầu tiên.
Viết cho củ đậu
Từ khi anh không ở bên em nữa, anh rất buồn cảm giác thật trống trải, cô đơn.
Anh đã mang lại hạnh phúc cho em chưa?
Cảm ơn cuộc đời mang anh đến để em cảm thấy rằng mình còn khờ dại lắm, yếu đuối và dễ vỡ vô cùng.
Chạy trốn
Em sợ một lần nữa cuộc sống của em lại bị xáo trộn bởi những kỷ niệm của anh và chị ấy.
Giấc mơ cuối cùng
Đêm nay sẽ là đêm cuối cùng tôi mơ về em, ngày mai tôi bắt đầu tập không mơ về em nữa, để mỗi khi thức dậy tôi không còn nhớ về em.
Chấm hết phải không em?
Anh có thể chỉ là thoáng mây trong cuộc đời em nhưng với anh: Em lại là tất cả những gì anh yêu.
Chuyện tình anh và em
Em đến rồi đi như một cơn gió, chỉ còn đọng lại trong anh những kỉ niệm ngọt ngào lẫn cay đắng.
Có lẽ em quên
Em đã tìm cho mình một câu trả lời, đơn giản đủ để em rời xa anh, có lẽ "anh không yêu em" mình đã mất nhau mãi mãi.,
Hãy thắp ngọn lửa yêu thương
Lẽ ra anh tôi đã không phải chết, lẽ ra anh đã được cứu sống nếu như mọi người giàu tình thương hơn.
Mắt cay giọt buồn phố vui cùng ai
Em tin, tin một ngày mình sẽ hạnh phúc vì cuộc sống có nhân quả, ở đâu đó trong cuộc đời vẫn có một nửa dành cho em.
Ngày mai
Ngày mai của em có thể không có anh nhưng ngày mai của em chắc chắn sẽ hạnh phúc.
Anh mãi mãi chỉ yêu mình em
Tất cả bạn bè đều bảo anh là thằng khùng, nhưng anh biết rằng mình không hề khùng, bởi vì anh thật lòng yêu em, một tình yêu chân thành. ,
Mình chia tay rồi phải không em
Anh vừa yêu em vừa hận em nhưng anh cũng sẽ chẳng làm gì em đâu vì anh phải là kẻ hèn hạ.
Cơn say nắng của em
Tình yêu, sự chân thành của em không đủ để làm anh có thể thay đổi, làm anh xúc động và làm anh yêu em hơn.
Em sẽ đợi
Giờ đây em lại có một người che chở em trong những ngày anh đang ở nơi gần em nhất mà em lại thấy xa xôi lắm.
Vĩnh biệt một cuộc tình
Có thể sau anh em sẽ chẳng tìm được ai yêu chiều em như anh song chính cách yêu của anh đã khiến em bị tổn thương.
Em vẫn yêu anh
Gần 7 năm rồi, em đã được sống, em đã được yêu, em đã được mong chờ, nhưng bây giờ những điều đó là quá sức đối với em.
Trải nghiệm với tình đầu
Tình đầu là cái ôm đầu tiên khi bạn đang khóc, cảm giác được thỏa sức khóc trên vai người khác mới thật dễ chịu, ấm áp làm sao.
Yêu thương mong manh
Thói đời vốn bạc bẽo, dễ dàng đến với nhau thì dễ dàng chán nhau, càng nhiều cản trở thì càng yêu nhau.
Viết cho người tôi yêu
Có thể bây giờ anh rất buồn nhưng em hy vọng công việc mới sẽ không quá thất vọng đối với anh.
Tình yêu không lời
Nhóc chỉ muốn rằng, anh hãy nói những lời mà trái tim anh muốn nói, để sau này không phải hối tiếc vào tình yêu không lời.
Nụ cười yêu thương
Em thêu dệt giấc mơ về hạnh phúc và luôn có anh đứng chờ em phía cuối con đường đầy nắng kia nhưng đau lắm khi nhận thấy mọi con đường đều có ngã rẽ chia đôi.
Người vô hình
Có lẽ từ nay em sẽ cố quên anh, cố quên đi tình yêu ta đã dành cho nhau để em có thể sống những tháng ngày bình yên, những tháng ngày không có anh.
Viết cho anh yêu lần cuối
Em giữ làm gì một bầu trời mà chẳng níu được mây bay? Đau đớn lắm từng câu nói,từng lời, từng chữ mà anh đã dành cho em.
Mình chia tay thật rồi anh nhỉ
Thế nên em quyết định lặng im rời khỏi trái tim anh. Điều em cần bây giờ có lẽ là một khoảng trời bình yên, một nốt lặng trong tâm hồn mình, để nhớ về anh.
Không có bắt đầu cũng chẳng có kết thúc
Anh muốn em là bạn gái của anh, nhưng lúc đó em không còn cảm giác vì với anh nữa.
Anh vẫn yêu em dù biết là vô vọng
Trong cuộc đời anh không có nỗi đau nào mà anh không thể vượt qua vậy mà giờ đây anh phải gục ngã.
Tình yêu chỉ đẹp khi còn dang dở
Nhưng tất cả giờ đây đối với em đã trở thành kỷ niệm, một kỷ niệm ngọt ngào và chua chát. Anh bây giờ khác xưa nhiều quá!
Xa anh bâng khuâng, bâng khuâng ngày xanh
Giờ chỉ còn lại mình em, anh vẫn đang mải mê theo đuổi danh vọng của mình.
Thầm lặng
Em là thế, chỉ dám nhìn trộm anh, âm thầm đi sau lưng anh và mơ ước được gần anh.
Em rất yêu nhưng phải ra đi
Không còn ở tuổi mộng mơ để “cứ yêu, đến đâu thì đến”, phải không anh.
Giờ em đã hiểu
Tôi không hối hận vì đã quen anh mà tôi coi đấy như một bài học để mình vững vàng hơn trong cuộc sống.
Viết cho 3 năm ngày cưới
Những giả dối, tầm thường, phù phiếm rồi sẽ qua, em đối với anh là người quan trọng nhất.

Mình chia tay nhau, anh nhé!
Dừng lại để bắt đầu một cái mới. Chứ không phải dừng lại là hết yêu anh rồi đâu

Read more...

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2008







Hoa là món quà được nam giới chúng ta ưu tiên lựa chọn để gửi đến người mình yêu thương. Lúc mua hoa tặng, bạn thường chỉ để ý đến màu sắc, cách sắp xếp hoa khéo léo của người bán hoa mà ít có dịp tìm hiểu xem loại hoa mà chúng ta mua mang ngầm ý nghĩa gì. Làm thế nào để nàng có thể thấu hiểu tình cảm được gửi gấm một cách khéo léo trong từng đóa hoa của bạn?
Hoa mai
Vào mùa xuân hoa mai nở rộ, đón chào nàng xuân mới đang yểu điệu bước sang. Hoa mai còn có một tên khác nữa là càn mai. Trong phong tục của người Việt Nam ta, hoa mai tượng trưng cho mùa xuân nhưng, hoa mai không chỉ có ý nghĩa đón mừng xuân mà còn biểu hiện cho tình yêu trung thành.
Hoa mai là biểu hiệu của sự trung thành trong tình yêu vì hoa nở rất đúng hẹn, mỗi năm hoa đều nở đúng vào dịp xuân về không bao giờ sai hoặc trễ cả. Vì vậy, hoa mai được giao một nhiệm vụ thật quan trọng trong thiên nhiên, đó là nhắc mùa xuân đến đúng hẹn.
Hoa đào Hoa đào cũng nở trong mùa xuân, vậy hoa đào mang ý nghĩa gì? Hoa đào đại biểu cho tình bạn thân thiết. Ngày xưa ba vị Lưu-Quan-Trương đã kết nghĩa nguyện thề làm bạn thân trong một vườn đào rực rỡ. Có lẽ vì lời nguyện này mà mãi đến ngày nay, nếu thấy vườn nhà ai có nhiều hoa đào rực rỡ thì mọi người đều nhớ đến tích xưa và có thể đưa người bạn thân nhất của mình đến xin kết nghĩa. Nếu bạn muốn thử thì cứ rủ một người bạn đến vườn đào kết nghĩa, biết đâu với phong cảnh trữ tình trong vườn đào thay vì kết nghĩa huynh muội (hoặc tỷ đệ) bạn sẽ đổi ý muốn kết nghĩa phu thê hơn.
Hoa thủy tiên . Còn nếu gặp một người đẹp mà tính khí kiêu căng hợm hĩnh thì sao? Xin thưa, nên gửi cho nàng một giò thủy tiên. Thủy tiên là một loại hoa đắt tiền, đòi hỏi người trồng phải bỏ nhiều công phu chăm bón kỹ càng hoa mới chịu nở. Như đã nói trên, hoa và 'người đẹp' tuy hai mà một, vì vậy muốn mời một người đẹp đi chơi bạn phải bỏ nhiều công .. dụ khị, đưa đón vậy mà nhiều khi nàng còn chưa chịu đi.
Đặc biệt chỉ có thứ thủy tiên của Á đông mới khó trồng chứ thủy tiên Âu châu, vừa nồng hương vừa dễ trồng, bỏ xuống đất là mọc như cỏ dại. Vì vậy, trước khi định trồng một loại hoa, bạn nên bỏ công ra nghiên cứu xem loại hoa mình trồng có chịu nở hoa không đã.
Hoa lay-ơn
Lay-ơn mang ý nghĩa của sự hẹn hò. Hoa này còn một cái tên khác nghe rất đài các nữa là "kiếm lan". Hoa được gọi là kiếm lan vì lá nó dài giống như lưỡi kiếm, tiếng Anh gọi là gladiola. Kiếm lan thường được tặng cho người mình thầm yêu với ngụ ý rằng mình mong được gặp mặt người yêu. Vì vậy, người nhận sẽ tìm cách hẹn gặp người gởi hoa. Nếu nhận bó hoa mà không biết ý người gửi thì thật là uổng công người tặng.
Hoa lily
Màu trắng luôn được tượng trưng cho sự trong trắng, tinh khiết, chắc vì lý do này mà hoa cô dâu cầm thường được kết bằng hoa màu trắng. Một trong những loại hoa được ưa thích hơn hết trong đám cưới là hoa lily. Người Âu châu chia ra nhiều thứ lily mà người Á đông gọi chung là bách hợp, văn hoa hơn gọi là thụy liên.
Bách hợp có nhiều màu, chỉ màu trắng (Easter lily) mới được đại biểu cho sự tinh khiết, dùng trong bó hoa cô dâu. Thứ bách hợp màu vàng điểm rằn (tiger lily) giống da hổ, các cô dâu không nên chọn làm hoa cưới, vì sẽ bị những người biết tên hoa chọc rằng cô dâu sẽ là hổ cái hoặc sư tử Hà đông.
Hoa Forget me not
Hoa 'xin đừng quên tôi' (forget me not), tiếng Việt gọi là lưu ly thảo có một truyền thuyết rất lâm ly của một cuộc tình dang dở. Chuyện kể rằng có cặp tình nhân này một hôm đi dạo bên bờ sông, bỗng cô gái nhìn thấy một bông hoa thật đẹp. Nàng muốn hái bông hoa đẹp kia nhưng với không tới. Muốn làm đẹp lòng người yêu, chàng trai làm một hành động rất quân tử, vươn tay ra hái hoa cho nàng. Chẳng ngờ đất bên bờ sông lở, chàng trượt chân ngã xuống, bị nước cuốn đi chỉ kịp ném bông hoa lên bờ cho người yêu với một câu nhắn tha thiết "Xin đừng quên tôi". Từ đó, loại hoa này được mang tên 'xin đừng quên tôi'.
Tác giả xin nhắn vài lời với những 'quân tử' đọc bài này, nếu biết bơi hãy hái hoa bên bờ suối cho người đẹp. Nếu không biết bơi xin đừng làm anh hùng ... rơm vì chàng chết ... nàng sẽ xuống thuyền sang sông với người khác. Hoa hồng
Nói đến hoa không thể không nhắc đến hoa hồng.
Hoa hồng không những là chúa tể các loài hoa mà còn được rất nhiều người yêu thích. Hoa hồng còn được tôn làm sứ giả của tình yêu trên toàn thế giới. Hoa hồng nhung đỏ thắm như màu máu được tượng trung cho sự nồng nàn, son sắt trong tình yêu. Hoa hồng có thật nhiều màu nhưng có lẽ màu đỏ là màu duy nhất được dùng để diễn tả tình yêu. Và một số loại hoa khácCác loại phong lan đều nói lên sự nồng nhiệt cao quí của mối tình. Nó được dùng thay lời tỏ tình và đồng thời cũng là lời khen tặng.
Hoa thược dược nhằm bày tỏ sự khát khao được trở lại với người mình đã bỏ ra đi, và hẹn sẽ trung thành mãi mãi.Hoa lựu nói lên sự say đắm nồng nàn. Hoa uất kim hương (tulip) mang lời trách 'không nhất quyết' trong chuyện tình yêu đôi lứa.
Hoa pensee (tử la lan hoặc đồng thảo)
Là hoa của kỷ niệm êm đềm.Tặng hoa không chỉ đơn giản là mình muốn mua hoa cho người khác mà là cả một nghệ thuật. Do đó, khi muốn tặng hoa cho một người nào đó, bạn nên tìm hiểu xem loại hoa đó người nhận có thích không và mang ý nghĩa gì. Nếu bạn sợ người nhận hoa không biết ý nghĩa của loại hoa bạn gởi thì thật đơn giản, nhờ cô bán hoa cho bạn một tấm thiệp nhỏ và bạn chỉ việc viết ý nghĩa của loại hoa mà mình gởi lên tấm thiệp. Đôi khi, có những điều mà ta viết lên giấy cùng một bó hoa gửi kèm sẽ dễ dàng hơn là nói thẳng khi đối diện một người nào đó, có phải không bạn?
Những loại hoa nên tránh tặngHoa huệ: Niềm thú vị nguy hiểm. Hoa huệ được biểu hiệu cho sự khao khát vật chất. Người ta không dám cắm hoa này trong phòng ngủ vì ban đêm hoa tỏa hương rất nồng, làm ngộp giấc.
Tulip vàng: Tình yêu vô vọng. Cây đậu hoa: Cám ơn em đã dành tình cảm cho anh nhưng xin chào tạm biệt.
Hoa sen: Tình yêu chia cắt.
Hoa cẩm chướng: Xin lỗi em, anh không thể đi tiếp cùng em trên con thuyền tình.
Cẩm chướng vàng: Sự từ chối, cự tuyệt tình cảm.
Hoa chuông xanh: Sự nhún nhường.
Hoa hải đường: Em nên đề phòng anh.
Hoa anh thảo: Tạm biệt tình yêu của em.
Hoa phong lữ: Em thật ngớ ngẩn và điên rồ.
Hoa lan dạ hương màu tía: Xin lỗi em, hãy tha thứ cho anh, anh rất tiếc không thể yêu em. Loa kèn màu cam: Anh căm thù em.
Cúc vạn thọ: Sự tàn nhẫn, ích kỷ, ghen tuông.
Hoa trúc đào: Một lời cảnh cáo.
Có một điều bạn không bao giờ nên làm (trừ khi cố ý), đó là tặng cho người khác hoa héo. Tặng hoa héo mang ngầm ý nghĩa bạn muốn kết thúc mối giao hảo với người được tặng hoa. Nên nhớ một điều, người tặng hoa vào một ngày đẹp trời nào đó cũng có thể sẽ là người được nhận hoa. Chắc chắn là bạn sẽ không muốn nhận một bó hoa ... héo phải không nào?

Read more...

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2008



ĐÂY LÀ ĐÓNG GÓP VỀ NẤM CỦA TÊN NÀY:

Su hào , Cà rốt tỉa lá hoa.Nấm đem ngâm nước nở hết ra.Gà đem luộc chín lấy nước trong,thịt heo lấy nạc đem luộc tuốt.Thêm chút tôm khô mang vị ngọt......hì hì......Đậu Hà Lan có thêm hay nhất ÔI ! NGHĨ ĐÊN MÀ NUỐT NƯỚC MIẾNG Đun sôi nước luộc gà , thả su hào, cà rốt zô chín tới ( nhớ nêm thật mặn nhé KHỎI ĂN)...cho nấm vào , đừng quên nước dùng để ngâm nấm ( có nước đó mới thơm mùi đặc trưng )...chết quên; còn mấy chú đậu Hà Lan nữa , luộc chín bỏ riêng.thịt vai heo đã luộc chín thái mỏng ( hình chữ nhật =2.4cm )cho bừa vào luôn Múc ra tô cho đậu & nấm lên trên rắc thêm mấy cọng mùi ( miền nam gọi mùi = ngò rí ) GHI CHÚ:nếu có chút giò sống fết lên mũ nấm còn ngon & đẹp mắt hơn nữa , đó là cách nấu thôi còn liều lượng tuy sự tham ăn của mấy người nhé KO GIÚP ĐC. NẾU KO THAM ĂN , THÌ GẦY LẮM..KAKAKAKA...

Read more...

chat

hinh anh que huong



  © Blogger templates ProBlogger Template by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP