Xin chào các bạn. Bài mới nhất: Luật của boy, girls cần phải biết. Bài tiếp theo: Ngày tớ và cậu gặp nhau.Chúc các bạn một ngày mới vui vẻ và hạnh phúc

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2009

ƯỚC MƠ THẦM LẶNG

(Dân trí) - Đã hai ngày rồi mưa không dứt. Tối rồi mà ba vẫn chưa về. Nhà lại cúp điện. Ngoài ngọn nến leo lét, xung quanh chỉ toàn màu đen, tự nhiên tôi thấy sợ. Mà sợ gì chứ? Đây là nhà của mình mà, tôi đã phải tự an ủi như thế rất nhiều lần.
Nhớ lại mấy năm về trước, cũng là một ngày mưa, mẹ đã khóc rất nhiều rồi chạy lẫn khuất trong màn mưa. Trong ngôi nhà nhỏ, ba chị em ngồi co ro nơi góc giường, nhìn bàn ghế ngã đổ, chén bát tứ tung. Ngoài tiếng mưa, lâu lâu ba lại la lớn lên trong giấc ngủ: “Đi cho hết… tụi mày chết hết đi”. Không đứa nào dám khóc thành tiếng nhưng nước mắt cứ tuôn trào.
Ngày đó tôi chỉ là một cô bé 7 tuổi, thật sự chưa thể hiểu nổi gia đình mình đã bắt đầu rạn nứt. Sau này lớn lên một chút tôi mới hiểu mẹ phải đi không phải vì không thương chị em tôi mà vì không còn chịu nổi ba nữa.
Ba đi làm nhưng về nhà thì lúc nào cũng say. Say vào ba lại quậy phá, chửi, đuổi. Mặc dù lúc tỉnh ba là một người rất yêu vợ, thương con, chỉ có lúc say ba mới là người khác. Những lúc như thế chị em tôi đều rất sợ, có lúc phải chui xuống sàn trốn. Cũng vì không chịu nổi cảnh đó, mẹ đã phải đi, mặc dù mẹ không đi luôn nhưng lâu lâu mẹ mới về một lần. Đối với những đứa trẻ như chị em tôi, khoảng thời gian vắng mẹ đó đã là quá dài. Tôi là em út, lại hay khóc đòi mẹ, mỗi lúc nhớ mẹ tôi luôn khóc lóc, hai chị lại dắt tôi xuống mé sông trước nhà, nơi có đám lá bụp bé ngồi đợi mẹ. Các chị nói ngồi ở đây có thể thấy được cây cầu ở đằng xa kia. Và nếu mẹ có về, chị em mình sẽ chạy đi đón mẹ. Vậy là ngày nào ba chị em cũng xuống ôm thân cây dừa nước mà nhìn đợi mẹ.

Rồi mẹ cũng về, mẹ con chỉ biết ôm nhau khóc, tôi luôn ôm mẹ thật chặt với mong muốn mẹ đừng đi nữa. Nhưng rồi vì hoàn cảnh mẹ vẫn phải đi. Ba chị em cầm tay nhau rơm rớm nước mặt nhìn theo mãi, theo mãi đến khi nào không còn nhìn thấy mẹ nữa mới thôi. Mẹ đi nhưng trong lòng cũng nặng trĩu, không dám quay lại mà chỉ cố bước thật nhanh…

Cứ như thế ba chị em tôi lớn lên với chung một nỗi buồn và bao điều mong ước… Ba thì vẫn say, tuy không quậy phá như trước nữa nhưng vẫn đi sớm về khuya. Mẹ cũng thế, lại về với chị em tôi rồi lại đi xa.

Rồi thời gian trôi, chị hai rồi đến chị ba đi lấy chồng. Ngôi nhà quạnh vắng giờ chỉ còn mỗi tôi. Người bạn duy nhất của tôi là cuốn nhật ký…

Mùa hè nào cũng vậy, nắng thì gay gắt, mưa thì dầm dề. Tôi không thích mùa hè chút nào, thậm chí còn ghét nữa. Vì sao ư? Vì đó là khoảng thời gian tôi ở nhà nhiều nhất. Tôi rất yêu ngôi nhà này nhưng tôi lại thấy cô đơn và rất buồn ở đây. Chẳng ai trò chuyện, chẳng ai la rầy. Nếu còn học dù gì cũng có bạn bè, có thầy cô, nhìn thấy được nhiều người xung quanh mình. Đôi khi được cười thật vui, được quên đi sự cô đơn, trống trải trong lòng.

Nhưng ở nhà thì khác, ngoài con chó nhỏ, chẳng có ai nữa. Những lúc trời mưa và cúp điện như thế này thật sự tôi rất sợ. Tôi đã phải nói chuyện với con chó để quên đi buồn. Nghe có vẻ hơi khùng nhưng đó là thật. Tuy nó không hiểu được những gì tôi nói nhưng nó là người duy nhất chịu lắng nghe tôi.

Nếu được ước tôi sẽ ước ngay rằng hãy cho tôi có được một gia đình, như bao gia đình khác. Trong nhà lúc nào cũng được thấy mẹ, thấy ba. Được nói chuyện, được ăn cơm chung, được quan tâm, chăm sóc. Có đôi lúc tôi rất thèm được nghe ba, mẹ la rầy những khi mình làm sai. Nhưng điều ước chỉ có trong truyện cổ tích chứ ngoài đời làm sao mà có thật?
Nghỉ hè, các bạn của tôi ai cũng vui, ai cũng thích, có đứa còn được ba mẹ đưa đi chơi… Còn tôi thấy mùa hè là một điều không mong đợi vì tôi phải ở một mình, không ai nói cho tôi nghe mà cũng không có ai để nghe tôi nói. Nhà này đối với ba giống chỗ để ngủ hơn là để ở. Ba đâu có biết là con gái cũng rất cần ba đâu.

Con đã phải ở một mình khi xung quanh chẳng có ngôi nhà nào khác. Con đã nói không biết sợ nhưng thật sự thì rất sợ. Con không bao giờ trách ba mẹ, con chỉ muốn hỏi: “Có bao giờ ba mẹ hiểu được những mong ước rất bình thường của con không? Con đã cố gắng rất nhiều với hy vọng sẽ vá lại được mảnh vỡ gia đình. Nhưng một cô bé 17 tuổi như con thật sự không đủ sức. Càng cố chỉ càng mệt mỏi và thất vọng thôi”.

Đêm nay lại là một đêm dài, ngước lên nhìn trời vẫn là một màu đen, mưa vẫn không dứt. Đâu đó trong bụi lá cây có tiếng chim kêu lạc bầy buồn da diết trong tiếng thở dài tôi lại ước: Giá như mùa hè đứng bao giờ đến thì nỗi buồn của tôi chỉ còn lại một nửa. Giá như mẹ lại về...


Trần Xuân MyLớp 12k2 - PTTH Châu Thành, ấp Hòa Thạnh, xã Minh Hòa, Châu Thành, Kiên Giang

Read more...

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2009

CƠ HỘI EM HÃY GIỮ CHO RIÊNG MÌNH

Tháng 4 rồi. Vậy là đã gần qua cái mùa xuân ngày đầu tôi gặp em, và trời sài gòn đang giao mùa giữa cái nắng không thể chê vào đâu được thêm vào đó là những cơn mưa đầu mùa làm cho cái cảm giác không có em bên cạnh thật là niềm trống vắng đối với anh, chỉ hơn 1 năm nữa anh sẽ đi du học ở Australja rồi nên cái ngày ước mơ xây dựng gia đình hạnh phúc có anh và em thật trở nên xa vời, mặc dù nó có thể thay đổi được nếu anh có cơ hội được giải thích với em, nhưng cái cơ hội đó em hãy giữ cho riêng mình em nhé vì anh cũng đã quá mệt mỏi trong những tháng ngày qua rồi, đây là những lời tâm sự từ trái tim anh trước khi xa Việt Nam và đi tìm tương lai cho riêng mình, dẫu biết em không còn ở bên cạnh anh


Cái mùa se se lạnh, mùa mà cây cối rụng lá, bỏ đi những gì cũ kĩ để nghỉ ngơi qua một mùa đông giá lạnh và chờ đón đến mùa xuân - mùa đâm chồi nảy lộc.
Con người cũng vậy, mỗi mùa đều chờ đón để mong được lột xác, để đón đợi những điều mới mẻ, mong tương lai sáng tươi.
Mùa Xuân, tiết trời lành lạnh. Cái lạnh của mùa xuân không tê tái, dữ dội mà nó cứ làm ta gai gai, nao lòng. Mùa xuân cứ làm người ta phải trông mong, ngóng đợi, ngóng đợi tình yêu thương.
Người ta thường nói: "Một năm bắt đầu bằng mùa xuân, đời người bắt đầu bằng tuổi trẻ". Nhưng đối với tôi nó thật là đặc biệt khi tôi gặp em.Mùa xuân cũng là những chuỗi dài mới mẻ. Bắt đầu là học sinh, cấp 1 rồi đến cấp 2, cấp 3. Rồi một tân sinh viên. Sau đó là đến khi tôi có kết quả thông báo được đi du học,Cuộc đời đã có biết bao thay đổi với mỗi mùa xuân đã đi qua. Đời ta còn thay đổi hơn vì mùa thu như một sự gắn kết, gắn kết con người ta lại với nhau, để thấy đời còn cần nhau. Chính vì vậy mùa xuân được gọi là mùa cưới, mùa của hạnh phúc.
Không còn những đám mây lang thang mùa hạ, trời không cao và rộng rãi nữa. Mùa xuân bình lặng. Qua những ồn ào nào nhiệt của mùa xuân sum vầy, mùa hạ nắng rực hay mùa đông lạnh tê lòng. Mùa xuân thật đặc biệt.
Giờ chỉ còn lác đác vài cánh chim trời. Chim cũng bay mỏi cánh, con người ta cũng chồn chân, muốn tìm cho mình chỗ ẩn náu, tìm cho mình một tổ ấm riêng. Tuổi trẻ, tiền bạc hay danh vọng rồi cũng tiêu tan. Những vật ngoài thân rồi cũng sẽ mất, con người ta chợt nhận ra mình cần một cái gì vững chắc. Đó là lúc nhận thức được tuổi trẻ đã, đang và sẽ qua đi, hạnh phúc hay khổ đau đều đã nếm trải. Mệt mỏi và cô đơn vì những lo toan cơm, áo, gạo, tiền... người ta cảm thấy cần lắm cái gọi là mái ấm. Và mỗi người gắng sức tìm một nửa của riêng mình, để cùng nhau xây tổ ấm.
Mùa xuân là cái nắm tay nhẹ nhàng, nụ cười còn e ấp. Là cùng nhau dạo bước trên những con đường lá vàng rơi, lãng mạn và ấm áp. Là những tất bật của xem ngày trạm ngõ, ăn hỏi rồi đến một đám cưới hạnh phúc. Là những tấm thiệp mời, là những lần tụ họp rồi tổng kết những bè bạn có nơi có chốn. Là lúc ta nhìn lại mình. Có chút sốt ruôt, có chút chờ đợi ngày tình yêu của mình.
Còn gì đẹp hơn ngày ta bên nhau. Ngày tất bật tìm địa điểm đẹp chụp ảnh cưới. Là khoảnh khắc đẹp nhất của cuộc đời, ngày mình có nhau.
Mùa xuân, mùa ghi dấu hay cho ta biết cái tình cảm thật sự, vĩnh cửu. Là mùa ta tìm thấy nhau, cùng nhau xây đắp hạnh phúc.
Tuần trăng mật mùa xuân, mình thêm hiểu nhau, mình nhận ra cái lẽ sống không thể thiếu nhau. Rồi về với thực tại, gặp gỡ bạn bè, lại mặt họ hàng hai bên gia đình. Là những lời ấm áp, tình cảm của bề trên với cô dâu, chú rể. Mình càng thêm yêu cái truyền thống gia đình đẹp đẽ của người Việt: gia đình bao giờ cũng là cái gốc.
Mùa xuân, em và anh đều biết chúng mình cần gì. Nguyện cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, mình vững bước bên nhau để xây dựng tổ ấm, để chờ tiếng trẻ thơ bi bô, nuôi dậy và chờ đợi ngày con khôn lớn - ngày mùa thu, ngày đại gia đình mình sẽ có thêm gia đình nhỏ nữa.
Mình nguyện bốn mùa gắn bó để luôn ấm áp trong tình yêu thương, để cùng nhau vượt qua tất cả. Cám ơn mùa xuân, mùa tình yêu và hạnh phúc, mùa em tìm thấy anh, anh tìm thấy em và mình tìm thấy nhau.
ANH VŨ

Read more...

chat

hinh anh que huong



  © Blogger templates ProBlogger Template by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP