Xin chào các bạn. Bài mới nhất: Luật của boy, girls cần phải biết. Bài tiếp theo: Ngày tớ và cậu gặp nhau.Chúc các bạn một ngày mới vui vẻ và hạnh phúc
Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2009

CƠ HỘI EM HÃY GIỮ CHO RIÊNG MÌNH

Tháng 4 rồi. Vậy là đã gần qua cái mùa xuân ngày đầu tôi gặp em, và trời sài gòn đang giao mùa giữa cái nắng không thể chê vào đâu được thêm vào đó là những cơn mưa đầu mùa làm cho cái cảm giác không có em bên cạnh thật là niềm trống vắng đối với anh, chỉ hơn 1 năm nữa anh sẽ đi du học ở Australja rồi nên cái ngày ước mơ xây dựng gia đình hạnh phúc có anh và em thật trở nên xa vời, mặc dù nó có thể thay đổi được nếu anh có cơ hội được giải thích với em, nhưng cái cơ hội đó em hãy giữ cho riêng mình em nhé vì anh cũng đã quá mệt mỏi trong những tháng ngày qua rồi, đây là những lời tâm sự từ trái tim anh trước khi xa Việt Nam và đi tìm tương lai cho riêng mình, dẫu biết em không còn ở bên cạnh anh


Cái mùa se se lạnh, mùa mà cây cối rụng lá, bỏ đi những gì cũ kĩ để nghỉ ngơi qua một mùa đông giá lạnh và chờ đón đến mùa xuân - mùa đâm chồi nảy lộc.
Con người cũng vậy, mỗi mùa đều chờ đón để mong được lột xác, để đón đợi những điều mới mẻ, mong tương lai sáng tươi.
Mùa Xuân, tiết trời lành lạnh. Cái lạnh của mùa xuân không tê tái, dữ dội mà nó cứ làm ta gai gai, nao lòng. Mùa xuân cứ làm người ta phải trông mong, ngóng đợi, ngóng đợi tình yêu thương.
Người ta thường nói: "Một năm bắt đầu bằng mùa xuân, đời người bắt đầu bằng tuổi trẻ". Nhưng đối với tôi nó thật là đặc biệt khi tôi gặp em.Mùa xuân cũng là những chuỗi dài mới mẻ. Bắt đầu là học sinh, cấp 1 rồi đến cấp 2, cấp 3. Rồi một tân sinh viên. Sau đó là đến khi tôi có kết quả thông báo được đi du học,Cuộc đời đã có biết bao thay đổi với mỗi mùa xuân đã đi qua. Đời ta còn thay đổi hơn vì mùa thu như một sự gắn kết, gắn kết con người ta lại với nhau, để thấy đời còn cần nhau. Chính vì vậy mùa xuân được gọi là mùa cưới, mùa của hạnh phúc.
Không còn những đám mây lang thang mùa hạ, trời không cao và rộng rãi nữa. Mùa xuân bình lặng. Qua những ồn ào nào nhiệt của mùa xuân sum vầy, mùa hạ nắng rực hay mùa đông lạnh tê lòng. Mùa xuân thật đặc biệt.
Giờ chỉ còn lác đác vài cánh chim trời. Chim cũng bay mỏi cánh, con người ta cũng chồn chân, muốn tìm cho mình chỗ ẩn náu, tìm cho mình một tổ ấm riêng. Tuổi trẻ, tiền bạc hay danh vọng rồi cũng tiêu tan. Những vật ngoài thân rồi cũng sẽ mất, con người ta chợt nhận ra mình cần một cái gì vững chắc. Đó là lúc nhận thức được tuổi trẻ đã, đang và sẽ qua đi, hạnh phúc hay khổ đau đều đã nếm trải. Mệt mỏi và cô đơn vì những lo toan cơm, áo, gạo, tiền... người ta cảm thấy cần lắm cái gọi là mái ấm. Và mỗi người gắng sức tìm một nửa của riêng mình, để cùng nhau xây tổ ấm.
Mùa xuân là cái nắm tay nhẹ nhàng, nụ cười còn e ấp. Là cùng nhau dạo bước trên những con đường lá vàng rơi, lãng mạn và ấm áp. Là những tất bật của xem ngày trạm ngõ, ăn hỏi rồi đến một đám cưới hạnh phúc. Là những tấm thiệp mời, là những lần tụ họp rồi tổng kết những bè bạn có nơi có chốn. Là lúc ta nhìn lại mình. Có chút sốt ruôt, có chút chờ đợi ngày tình yêu của mình.
Còn gì đẹp hơn ngày ta bên nhau. Ngày tất bật tìm địa điểm đẹp chụp ảnh cưới. Là khoảnh khắc đẹp nhất của cuộc đời, ngày mình có nhau.
Mùa xuân, mùa ghi dấu hay cho ta biết cái tình cảm thật sự, vĩnh cửu. Là mùa ta tìm thấy nhau, cùng nhau xây đắp hạnh phúc.
Tuần trăng mật mùa xuân, mình thêm hiểu nhau, mình nhận ra cái lẽ sống không thể thiếu nhau. Rồi về với thực tại, gặp gỡ bạn bè, lại mặt họ hàng hai bên gia đình. Là những lời ấm áp, tình cảm của bề trên với cô dâu, chú rể. Mình càng thêm yêu cái truyền thống gia đình đẹp đẽ của người Việt: gia đình bao giờ cũng là cái gốc.
Mùa xuân, em và anh đều biết chúng mình cần gì. Nguyện cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, mình vững bước bên nhau để xây dựng tổ ấm, để chờ tiếng trẻ thơ bi bô, nuôi dậy và chờ đợi ngày con khôn lớn - ngày mùa thu, ngày đại gia đình mình sẽ có thêm gia đình nhỏ nữa.
Mình nguyện bốn mùa gắn bó để luôn ấm áp trong tình yêu thương, để cùng nhau vượt qua tất cả. Cám ơn mùa xuân, mùa tình yêu và hạnh phúc, mùa em tìm thấy anh, anh tìm thấy em và mình tìm thấy nhau.
ANH VŨ

Read more...

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2009

Oanh tha thu cho a nha.


Con gái mà giận dỗitrái tim con trai sẽ tan chảy....khổ!dịu dàng này tim ta khó khăntìm đường về với tìnhcon gái giận dỗilàm thinh không nói!trời ơi...tan chảy!nhưng mà được con gái giận thì cũng nên vui lên đi- vì người ta giận là người ta sẽ nhớ mình - chọc giận... - nhưng mà mình cũng... không ngủ được!
Mỗi cô gái có một kiểu giận khác nhau, tuyệt chiêu của con trai là... chịu đựng và hóa giải những cơn thịnh nộ đó. Bạn có làm được không?
Kiểu im như thóc
Các cô nàng kiểu này khi tức giận ai, họ đều có phản ứng bị... đơ lưỡi với người đó. Nghĩa là các nàng sẽ im lặng, cau mày và quay đi chỗ khác. Cô ấy có vẻ khá kiên quyết trong việc không thèm nhìn mặt bạn nữa...
Giải quyết làm sao? Bạn lập tức sẽ rơi ngay vào một sự... mặc cảm tội lỗi (điều mà cô nàng muốn, e hèm!). Bây giờ bạn có năn nỉ cỡ nào cũng vô ích mà thôi.
Nếu lỗi lầm bạn gây ra không quá lớn thì biện pháp hữu hiệu nhất trong tình cảnh này là... chọc cười cô ấy! (nhe răng nhát, cười hoặc thậm chí là... chọt lét!). Khi cả hai cười rồi thì chuyện làm lành sẽ trở nên quá đơn giản! Cố lên các chàng trai.

Kiểu mắng đối phương xối xả
Bỗng dưng mặt cô ấy đỏ bừng lên và rồi hàng chục câu chữ đôi khi khó nghe liên tiếp nhảy xổ ra ôm lấy bạn. Cô ấy khiến bạn có cảm giác bị... quê trước đám đông và bạn với tự ái của một thằng con trai sẽ đưa tay cắt phựt mối quan hệ này luôn !
Hóa giải thế nào? Ai cũng sôi sùng sục thì giải quyết được gì nhỉ? Cách tốt nhất là lấy hết bình tĩnh mà nói: “Mình sẽ nói chuyện này sau nhé!” rồi “lỉnh” đi chỗ khác chờ tình hiền “êm dịu” (thật sự đây là một việc khó khăn, vì chàng trai nào cũng có “cục” tự ái to đùng). Sau đó hãy gặp riêng bạn ấy mà nói chuyện trong hòa bình.
Bạn đừng lo mọi người nghĩ chuyện bạn mất mặt trước đám đông, vì khi nhìn thấy hai bạn vui vẻ lại với nhau họ sẽ quên ngay ấy mà!

Kiểu khóc như mưa
Trời ạ, đây là một kiểu giận “ác” vô cùng. Con gái mà lấy thứ “vũ khí ướt nhẹp” này ra xài là bạn coi như 100% thua cuộc rồi! (dù không biết ai sai trước, he he...)
Làm sao cho hết khóc? Trong lúc bạn ấy khóc, bạn đừng dỗ, vì con gái càng dỗ càng khóc... bạo hơn nữa! Nên đi kiếm một miếng khăn giấy rồi đưa cho bạn ấy nha. Việc này sẽ làm giảm bớt những tia nhìn hình “viên đạn” xung quanh, khi bạn làm con gái khóc (ai cũng cho đó là tội cực nặng! hic). Sau đó thì viết một lá thư “tường thuật” với những lời lẽ thật chân thành. Những cô nàng ưa khóc cũng là những cô rất dễ mềm lòng!
Dù sao đi nữa thì tốt nhất con trai nên đừng làm họ giận! Nếu có làm họ giận thì nhanh nhanh mà nhận... phần thiệt về mình. Điều đó không làm bạn mất đi hình ảnh đẹp của mình mà có khi... đẹp hơn trong mắt ít nhất... một người.
hic hic hic con gái quá phức tạp phải không các bạn...hi vọng bạn gái tui sau này không quá phức tạp như thế... hihihihihihihihihi
Chung Sức Bạn Nhé >>

Read more...

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2008

Câu chuyện vui

(LĐCT) - Yulia Fedorovna về nhà vào lúc 10 giờ để khỏi ảnh hưởng đến công việc của chồng. Đã bốn ngày liền, Nikolai Klementievich, chồng chị, ngồi lỳ bên bàn viết để sáng tác câu chuyện tâm lý theo đơn đặt hàng của toà soạn. Trong mấy ngày đó, chị thấy tốt nhất là mình nên đi khỏi nhà.
Gần như suốt ngày hôm đó, chị ở thăm nhà một người bạn gái từ thời nhỏ, có chồng làm giám đốc ở một xí nghiệp giày lớn nhất trong thành phố. Thấm thoắt đã 11 tiếng đồng hồ trôi qua, Fedorovna đã lần lượt mặc thử tất cả những chiếc áo dài mới mua của chị bạn. Càng thử, Fedorovna càng cảm thấy buồn. Thế nhưng, nhà văn đã không hiểu thấu nỗi lòng của vợ mình. Nhìn thấy vợ ở cửa phòng viết, anh khẽ đập một bàn tay lên tập giấy vừa viết xong, đặc những chữ rồi bảo: - Em biết không, anh định viết một chuyện tâm lý, nhưng loanh quanh thế nào nó lại thành ra một chuyện hết sức tức cười. Em có muốn cười, anh sẽ đọc thử cho mà nghe. - Tất nhiên là em muốn nghe. Nhưng anh Kolia ạ, trước hết, chúng mình hãy chuyển sang phòng ăn. Em muốn đặt ấm nước ở đó. Vả lại, em tin chắc anh đã đói ngấu rồi còn gì? Khi đã cắm xong chiếc ấm đun nước, Fedorovna cố ngồi sao cho thật thoải mái trên đivăng. Nicolai Klementievich hơi có vẻ xúc động, bắt đầu đọc. Anh đã đọc về 3 nhân vật khác nhau: Ông già nông trường viên Egorych, chị vắt sữa Anna Filimonovna và cô gái cứu hoả Lyubochka. Câu chuyện quả là rất vui. Thế nhưng, Nikolai vừa đọc được chừng 15 phút, thì bỗng Fedorovna nhào ra cứu chiếc khăn giải bàn khỏi bị nước chè rớt xuống. Chị chưa kịp gượng cười để lên tiếng bình phẩm về câu chuyện, thì Nikolai đã cuộn tập bản thảo lại rồi tức giận nói: - Anh chúa ghét cái thói xu nịnh của các bà vợ. Nếu em không thích thì cứ việc nói thẳng ra, chứ đừng nói lấy lòng anh. - Anh Kolia ạ! Việc gì em phải nói dối? Mà tại sao em lại không thích câu chuyện kia chứ? Chuyện rất buồn cười. Chẳng hạn, cái cô Ninochka...- Ninochka nào? - Kolia cười chua chát. Thậm chí, em cũng chẳng buồn nghe nữa. Em còn mải nghĩ đến những chiếc áo dài của cái con gà mái tây đần độn, bạn em, vợ cái lão giám đốc ấy. - Đúng, em đã nghĩ về những chiếc áo dài! - Iulia Fedorovna dài giọng. - Cái con gà mái tây ấy có cả một tủ đầy những quần áo mới. Còn em tiếng là vợ một nhà văn, vợ của một kỹ sư tâm hồn, mà chẳng có gì để mặc ra đường. Anh có thấy xấu hổ không, hở nhà văn? - Nhưng hình như, em cũng đã có...- Anh thì lúc nào cũng hình như! Anh cứ thử ra đường, thử tới nhà hát, thử tới các phòng trưng bày các mốt quần áo, thử đọc các tạp chí về thời trang mà xem... Em đã lạc hậu, đã thua kém bạn bè!- Đây là số phận của một con người đã suốt đời phụng sự nghệ thuật! - Nikolai giơ cuộn bản thảo lên quá đầu rồi xé vụn ra, nói. Giọng anh cứ mỗi lúc một the thé lên. Ai hiểu và trọng anh thì không biết, chứ không phải là những người thân, không phải là ở nhà. Ở nhà, thì anh chẳng là cái quái gì cả. Ơ nhà, chẳng ai cần cái tâm hồn của anh. Pushkin là một con người vĩ đại, người đã sáng tạo ra những tác phẩm bất hủ. Người ta đã đổi ông lấy quần áo. Thiên tài bị ngập trong công nợ. Người phụ nữ cần có quần áo, tặng phẩm và đồ trang sức!- Thật là càn rỡ! - Fedorovna thét lên và làm đổ chiếc ấm trà khiến chiếc khăn giải bàn bị hư hỏng nặng. Thế nhưng, chị chẳng thèm để ý đến nó. Chị kêu lên - Anh lại dám ví mình với Pushkin? Lấy nhau đã 5 năm, nhưng đã bao giờ anh tặng tôi một cái gì ra hồn chưa? Hay chỉ có cái tên ngốc bằng thạch cao này? Rồi chị ta giật lấy bức tượng từ trên giá làm nó rớt xuống sàn. - Iulia! - Nikolai tức giận, rên rỉ. - Em phải cẩn thận! Em đã nhạo báng tình cảm của anh. Đó là cái tặng phẩm anh đã tặng em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta lấy nhau... Em đã coi thường tất cả. Em là một kẻ tầm thường, nhỏ nhen, một kẻ tôn sùng quần áo! Em đã lừa dối anh! Chân bước trên những mảnh thạch cao vụn, nhà kỹ sư tâm hồn lao về phía tường để giật bức chân dung của vợ treo ở đó xuống. Cái khung lâu ngày bị gãy, tấm kính long ra rơi xuống sàn vỡ tan. Bức ảnh cuộn tròn bay khắp phòng dường như đó là một tờ lịch nhỏ của cuộc sống chung của họ. - Thế là hết! - Fedorovna kêu toáng lên rồi rơi phịch xuống đivăng. Đến nửa đêm, nhà thơ Gorinkhin - bạn cũ của Nikolai - sau khi đã đọc những bài thơ mới sáng tác của ông cho các sinh viên ở trường đại học thú y nghe, trên đường về, tiện đường đã ghé thăm Nikolai. Trước hết, ông nhìn thấy cặp mắt điên dại, màu vàng của con mèo đang ngồi chồm chỗm trên chiếc tủ chè. Iulia thì đang úp mặt xuống mặt đivăng nức nở, Nikolai ngồi bên bàn, mắt nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó ở phía trước, tay vo tròn một mảnh vải lốm đốm màu đỏ gạch. Khắp sàn ngổn ngang những mảnh kính vỡ và những mẩu giấy, mảnh cáctông và mảnh gốm. - Cái gì đã xảy ra vậy? - Nhà thơ hoảng hốt hỏi. Ông lao về phía Fedorovna rồi về phía Nikolai. - Iulia! Kolia! Các bạn hãy nói xem có chuyện gì vậy? Nikolai ngửng bộ mặt hốc hác, cứng đờ lên, rầu rĩ đáp. - Chẳng có gì đặc biệt đâu - Chẳng qua đây là lần đầu tiên trong đời tôi đã viết một câu chuyện vui.

Read more...

Bản chất của tình yêu

Bản tóm tắt này không có sẵn. Vui lòng nhấp vào đây để xem bài đăng.

Read more...

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008

1000 hạt giấy cho một ước mơ


Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...
Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người. Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ. Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.Chàng trai bật khóc.Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có. Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.
Sưu tầm từ internet

Read more...

chat

hinh anh que huong



  © Blogger templates ProBlogger Template by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP