Xin chào các bạn. Bài mới nhất: Luật của boy, girls cần phải biết. Bài tiếp theo: Ngày tớ và cậu gặp nhau.Chúc các bạn một ngày mới vui vẻ và hạnh phúc

Thứ Ba, 24 tháng 11, 2009

CÓ BAO GIỜ CON TRAI KHÓC

Con trai không có quyền được khóc

Giọt lệ rơi sẽ nuốt ngược vào trong
Dù nước mắt ngược rơi sẽ xát muối cõi lòng
Con trai vẫn sẽ không rơi nước mắt...
Con trai không có quyền được khóc
Giọt lệ rơi sẽ nuốt ngược vào trong
Dù nước mắt ngược rơi sẽ xát muối cõi lòng
Con trai vẫn sẽ không rơi nước mắt...

Con trai không có quyền được khóc
Cho dù người ấy đi sẽ trống vắng tâm hồn
Việc gì phải khóc? Tình cũ chết thì chôn!
Là con trai sẽ không bao giờ khóc
Con trai đời nào khóc! Sống cuộc đời ngang doc
Lệ rơi ư? Chỉ là thứ nước mưa
Một thứ nước mưa có thêm chút muối
Con trai mà khóc, khóc biết mấy cho vừa
Là con trai phải luôn luôn sắt đá
Sống ngao du và tỉnh táo lạnh lùng
Con trai chẳng biết đến chữ run
Còn gì lạnh hơn? Trái tim này là băng giá!
Con trai tự coi mình là tất cả
Chẳng lệ thuộc vào ai cũng như chẳng tin ai
Trái tim con trai đầy những vết chai
Coi nước mắt là điều gánh nặng
Con trai làm những gì con trai muốn
Nhưng có một điều lại vừa muốn vừa không
Có đôi lúc muốn khóc cho thoả lòng
Nhưng con trai thì không có quyền được khóc!.......
Khi con trai lớn lên, tới trường, được thầy cô giảng giải rằng ngay từ thời xã hội nguyên thuỷ, người đàn ông đã đóng vai trò trụ cột gia đình, đi săn bắt hái lượm, chiến đấu với muông thú còn đàn bà chỉ nấu ăn, may vá, nuôi dạy con cái. Con trai hiểu rằng con trai phải là chỗ dựa của con gái, vì con gái yếu mềm và mỏng manh dễ vỡ. Đó là chức phận đặc biệt vinh hạnh dành cho con trai. Bởi thế, ngay từ nhỏ, con trai đã rất kiệm nước mắt. Không tính con nít sơ sinh đâu nhé, vì “nhân chi sơ, tính bổn thiện”, trẻ con khóc là một phản ứng rất đỗi tự nhiên của cơ thể.
Lớn hơn một chút, rồi một chút, nước mắt của con trai dường như cũng ngày càng khan hiếm. Lắm khi chơi thể thao, bị chảy máu đau điếng, con trai chỉ bít bậm môi, nghiến răng, cố chịu đựng cái đau chứ không chịu nhỏ một giọt nước mắt. Ngày chia tay cấp II, bọn con gái ôm nhau khóc sướt mướt, bởi biết rằng chỉ ngày mai thôi, mỗi đứa mỗi nẻo, chẳng còn được gặp gỡ nhau như trước nữa. Vậy mà con trai vẫn cố giữ một nét mặt bình thản. Chỉ là cố thôi, vì khi ôm con trai thật chặt, con gái sẽ thấy đôi vai con trai cũng rung lên bần bật.Con trai à, tại sao không thể khóc? Tại sao cứ giấu nỗi đau vào trái tim một cách thầm lặng? Tại sao phải kìm nén cảm xúc khi cảm xúc ấy là có thật và chân thành? Hãy cứ khóc đi khi có thể. Khi đó con gái sẽ không chê cười con trai mít ướt, uỷ mị hay “con gái” đâu. Thậm chí, con gái cũng có thể là đôi vai tuy bé nhỏ nhưng cũng vững trãi chẳng kém con trai, để con trai dựa vào và... khóc.Ôi, nước mắt con trai, khan hiếm như kim cương và chất chứa bao nhọc nhằn, mặn mòi cuộc sống. Sẽ chỉ khóc khi mất mát người thân thôi ư? Những chàng trai Hàn đã khóc rất nhiều trên phim ảnh, khi mất người yêu, khi tình yêu đầy những chông gai và thử thách. C con trai cứ chê trách con trai Hàn sao uỷ mị, mềm yếu, chuyện có gì đáng để rơi nước mắt đâu? Nhưng khi nhìn những chàng trai khóc, con gái thực sự thấy cảm động và thương con trai vô cùng. Tại sao không thể khóc? Khóc cũng là một cách để biểu lộ tình thương yêu.Các chuyên gia sức khoẻ luôn khuyên rằng, khi buồn bực, hãy khóc một trận thật lớn. Khóc là một cách để bạn giải toả stress, cân bằng cuộc sống và sau khi hồi tâm lại, đầu óc sẽ vô cùng sáng suốt. Vậy tại sao con trai không khóc? Tại sao phải dấu kín những lo lắng và vấn đề của mình. Vì vậy, hãy cứ khóc khi nào có thể, mọi buồn bực sẽ trôi qua thôi. Nếu các ấy ngại rơi nước mắt trước bọn tớ, hãy khóc lẳng lặng khi chỉ có một mình. Đừng sợ và đừng ngại, nước mắt sẽ cuốn trôi đi tất cả những ưu phiền.
-------> Thế nên...:
Sao con trai không có quyền được khóc?
Trẻ sinh ra cất tiếng khóc chào đời.
Dù là trai hay gái cũng thế thôi,
Mới lọt lòng là cất ngay tiếng khóc.
Sao con trai không có quyền được khóc?
Nước mắt kia vốn chẳng của mình "nàng"
Có nước mắt sao không rơi nước mắt?
Chuyện lạ đời, sao trái với tự nhiên?

Sao con trai không có quyền được khóc?
Một người cha nhìn ngắm đứa con thơ,
Ôi, bé bỏng trong đôi tay rộng mở!
Khóc lúc này là hạnh phúc, niềm vui.

Sao con trai không có quyền được khóc?
Một người con phải xa mãi mẹ yêu,
Con thương mẹ nên con rơi nước mắt.
Là tình yêu, khóc chẳng đáng giấu vào.
Sao con trai không có quyền được khóc?
Vì trái tim kia sắt đá, lạnh câm?
Không, trái tim luôn ấm dòng máu nồng
Hãy cứ khóc vì những điều đáng khóc!

Read more...

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2009

KỶ NIỆM TUỔI HỌC TRÒ “MỘT NGÀY CỦA TUỔI 17”

(Blog Việt) - Thời gian là thứ hắn sợ nhất. Hắn ý thức được nỗi sợ này từ hồi cuối cấp một, lúc hắn nhận được mấy dòng lưu bút từ một người bạn..
Cuối ngày, hắn ngồi đây, viết lại những gì đã trải qua trong một ngày dài đầy những mệt mỏi với một kẻ mới gần 17 tuổi như hắn!
Sáng
Việc đáng để kể lại đầu tiên sau khi tỉnh giấc, cũng là việc tốn calo và kiên nhẫn nhất trong một ngày không đâu khác ngoài việc đi lấy giấy tờ xe.... đó là bước cuối cùng để hợp thức hóa cái xe của hắn (chỉ là cái xe thôi chứ chưa phải là việc lái xe). Mẹ hắn gửi gắm hắn cho một bác xe ôm. Bác này có nhiệm vụ đưa hắn đến cái “nơi-mà-ai-cũng-biết-là-đâu-đó”.
Hắn lên đường trong bộ đồng phục đi học và xuất hiện tại nơi đăng ký xe một cách nổi bật bởi các anh chị, cô dì chú bác, ông bà ở đây đều trên 18 tưổi. Chẳng ai như hắn, mới gần 17 tuổi mà đã phải đăng ký xe bằng tên mình. Theo đúng thủ tục, hắn đưa giấy gọi vào khay rồi ra ghế đá. Ngồi đó, hắn hình dung lại ngày thứ 3 tuần trước, một ngày khó khăn. Đến đây từ 11 giờ hơn, thế mà phải đi, đừng, ngồi, chạy trong suốt mấy tiếng, tới tận 14 giờ hơn, hắn mới lấy được cái biển số về. Đã thế, hắn còn phải làm bài kiểm tra một mình, bữa đó hắn thực sự là làm bài một mình, không quay, không hỏi (dù hoàn cảnh rất dễ làm 2 cái việc trên). Mà trời cũng không phụ lòng hắn, hắn có cái biển số khá là đẹp: 8119.
Ngồi trên ghế đá, nghe chuyện của những người xung quanh, hắn mới thấy tư tưởng của hắn cần phải thay đổi chút ít để có thể tồn tại được trong cái cuộc sống khắc nghiệt này. Những người khác, cũng như hắn, chờ đợi tên mình gọi. Mỗi khi người công an bắt đầu gọi tên ai đó, mọi người lại nhốn nháo, xô đẩy nhau rất hỗn độn. Rồi cái tên của hắn cũng được gọi. Cầm được cái miếng giấy có ép plastic chỉ lớn hơn cái chứng mình nhân dân, hắn hồ hởi chen ra. Đến khi có chỗ đứng rồi thì hắn mới mở ra đọc. Lạ nhỉ, tại sao chỗ loại xe, người ta lại gi cho hắn là Nữ. Ngạc nhiên, hắn ra hỏi bác xe ôm. Bác ấy giải thích là mấy loại xe máy mới của Honda đều ghi là Nữ hết. Thế là hắn an tâm, lên xe và về. Đoạn đường về cũng êm đềm như lúc đi vậy, chỉ có điều pha thêm tí niềm vui và nhẹ nhõm.
Trưa
Về nhà, hắn mệt đừ vì cái nóng và phải chờ đợi. Hắn online một lúc. Dạo này hắn thiếu thời gian để làm việc này lắm rồi. Hắn check mail, check tin nhắn, gửi bức thư cho bác, xem blog. Kỳ lạ, IE hôm nay bị gì, Farvorites mất hết, rồi cả typed addresses nữa... cứ như bị reset vậy. Hắn tắt IE rồi bật lại, lại kỳ lạ, mọi thứ lại bình thường như cũ. Hắn cố gắng viết thêm mấy chữ cho bài blog trước. Vô vọng, thời gian không chiều lòng hắn. Thời gian cũng là thứ mà hắn sợ nhất. Hắn ý thức được nỗi sợ này từ hồi cuối cấp một, lúc mà hắn nhận được mấy dòng lưu bút từ một người bạn mà có lẽ giờ đã quên hắn rồi.
Hắn ăn cơm, uống cà phê như mọi ngày. Hăn uống xong, chuẩn bị đi học thì đứa bạn thân của hắn gọi, hỏi đi bằng gì. Hắn nghĩ nhanh, rồi bào xe buýt. Thế là nhỏ bạn hắn nhờ hắn trên đường ra trạm xe buýt, ghé qua nhà nhỏ để đón nhỏ đi luôn. Ok, chuyện thường ấy mà. Rồi một lát, hắn hỏi mẹ, nên đi bằng gì, mẹ hắn bảo: "tùy con". Thế là hắn quyết đi đi xe máy luôn. Hắn vẫn còn cái cảm giác khoai khoái khi hợp thức cái xe.
Vừa dắt xe ra cửa thì nghe tin có tai nạn giao thông ở ngay ngã tư, lại còn có người chết. Thế nhưng hắn vẫn quyết định đi xe. Mà cũng hơi ngạc nhiên là cả nhà hắn không ai cản hắn cả. Hắn cũng chả quan tâm lắm đến cái tai nạn đó, hắn chạy thẳng sang nhà nhỏ bạn. Bạn hắn cũng bất ngờ khi hắn xuất hiện với cái RS đỏ chót. Hai đứa vừa đi lên trường vừa nói chuyện tíu tít.
Gửi xe xong, hắn nhanh chân vào lớp để hỏi xem tí nữa có bài gì không। Hắn vừa vào lớp, cả nhóm trong lớp đã hỏi hắn: "Có đem theo ký báo nào không?". Ngơ ngác một hồi, mới nhớ ra là hôm nay là hạn để nộp giấy báo cũ rồi. Cũng thật lạ, gọi là quyên góp, gọi là kế hoạch nhỏ mà cứ bị hối thúc, cưỡng ép. Khổ, mà may là tổ mình còn tổ trưởng biết lo. Linh đã dặn nhà mang lên 9kg báo cũ để nộp cho tổ không bị trừ điểm. Vậy là vụ kế hoạch nhỏ đã xong.
Chiều
Chuông reng, hắn lại quay lại với chỗ nắm cuối lớp để giả vờ chăm chú nghe cô giáo sinh giảng bài Đời Thừa. Cũng vì nghe giảng bài đó xong nên hôm nay hắn mới tự viết về hắn theo cái lối nàय.Giờ văn trôi qua, giờ hóa lại đến. Càng lúc hắn càng thích giờ hóa, giờ này có vẻ hắn tự tin hơn hẳn. Hắn xung phong nhiều, làm bài nhiều... khác hẳn một hắn 3 tháng trước đây. Tiết cuối là tiết Kỹ thuật. Cả lớp đều biết chắc là hôm nay thầy sẽ kiểm tra đột xuất. Mà như thế thì còn gì là đột xuất nữa nhỉ. Mọi người đều hối hả chuẩn bị. Người chuẩn bị ôn bài, người chuẩn bị làm phao. Thế là bài kiểm tra cuối cùng của môn này cũng đã qua. Từ nay nhẹ nhõm rồi, hắn vừa nghĩ thế vừa nhanh tay dọn sách vở lại rồi lên được ra về...
Ngoài trời đang mưa, mưa khá to. Cơn mưa đầu mùa này đánh dấu cho một chuỗi những ngày ẩm ướt sắp tới. Thế là một vài thứ sẽ phải thay đổi để thích nghi với thời tiết mới. Hắn cũng đã biết trước chiều nay sẽ mưa, chỉ là không ngờ mưa lại sớm thế thôi. Và vì thế nên hắn cũng không đem theo áo mưa. Nhỏ bạn của hắn gọi. Hắn nghe máy trong tiếng rào rào cũng mưa, tiếng nhốn nháo nói chuyện của đám bạn cùng lớp. Bạn hắn nhờ hắn chở về. Nhưng những tạp âm kia đã làm cho hắn nghe nhầm. Thế là hắn thẳng bước tiến ra nhà xe dưới cơn mưa. Đi trên hành lang bên này mà hắn cứ ngoái sang bên kia để xem bạn hắn đã về chưa, hắn đã bắt đầu nghĩ rằng hắn nghe nhầm. Ra tới cửa trường, hắn vẫn cố ngoái nhìn thêm một lượt. Nhưng hắn không thể tìm ra bạn hắn trong đám đông đang ào ạt đổ ra khỏi trường. Chần chừ 3 giây rồi hắn... phóng.
Cơn mưa bắt đầu nặng hạt. Hắn chỉ có cái mũ duy nhất. Cái mũ đó chỉ có thể giúp cái đầu nhỏ của hắn không ướt. Còn những gì từ cổ trở xuống thì đều dính nước mưa hết rồi. Hắn đi tới Nguyễn Tri Phương thì hắn nhận ra rằng không thể đi tiếp được, đành phải táp vào lề đề dựng xe trú tạm. Được vài phút thì cellphone lại reo. Bạn hắn gọi lại, giờ thì hắn mới nghe rõ và hiểu ra là hắn đã sai. Thế là hắn lại đội mưa vù về trường đón bạn hắn.
Từ xa xa, hắn thấy bạn hắn đang ôm cặp đứng đó. Giọng bạn hắn có vẻ khác khác. Nhưng hắn chưa chú ý lắm. Hai đứa không nói thêm câu nào (thực sự thì hắn có nói nhiều lắm, nhưng bạn hắn cứ chẳng nói gì) cho đến Nguyễn Đình Chiểu. Đèn đỏ, hắn quay lại nhìn kỹ vào mặt bạn hắn. Chết, bạn hắn dính nước mưa vào mắt rồi! Nước mưa hai hàng trên mặt đứa bạn thân nhất của hắn...
Hắn cố gắng làm bạn hắn cười bằng đủ trò, nhưng không thành. Bạn hắn chỉ bảo không phải tại hắn. Mà hắn biết, nói thế thì chính xác là tại hắn mất rồi. Trời mưa quá, dừng xe lại bên đường, hắn mua áo mưa, khổ nỗi hắn tay dài chân dài, vừa mặc vào là rách. Thôi, cần về gấp nên hắn cũng không mua lại cái khác. Lúc này, bạn hắn vẫn nức nở sau lưng. Hắn hỏi, hắn dỗ, hắn xin lỗi, hứa hẹn, nhưng bạn hắn cũng không chịu nói là tại hắn. Hắn cũng chịu vậy.
Trên đường mưa, gió từng luồng, lạnh cắt da. Tay hắn run run, hàm hắn thì đập vào nhau cộp cộp. Bạn hắn cũng lạnh, nhưng cố ngồi yên. Hắn nhìn lại thì thấy bạn hắn đã ngủ ngon lành trên yên sau. Mưa, đường ướt, tầm nhìn không tốt nên hắn không dám chạy nhanh dù ước mơ lớn nhất lúc này là phòng về nhà càng nhanh càng tốt. Bạn hắn tỉnh lại, chỉ cho hắn một con đường ngắn hơn, ít xe hơn để cả hai có thể tránh được vụ kẹt xe trước mặt.
Hắn quay lại hỏi thêm một lần nữa về chuyện nước mắt. Bấy giờ thì bạn hắn cũng chịu trả lời hắn. Thì ra là bạn hắn sợ phải đi xe buýt một mình, sợ phải gặp con người kia. Chỉ thế thôi. Thế thôi cũng có nghĩa là tại hắn, tại cái lỗ tai của hắn. Thôi thì tạm quên chuyện đó, hắn còn có một vấn đề lớn - đồng hồ xăng của hắn đang tụt dần về chữ E. Thế là hắn dùng nốt chút sức tàn lực kiệt của cái xe mà chạy tới trạm xăng, may mà kịp. Lúc đổ xăng, hắn mới bỏ áo mưa ra. Lúc này bạn hắn trông mới tươi tỉnh trở lại. Xăng đầy, tiếp tục đoạn cuối của con đường về nhà.
Tối
Về tới nhà, chả muốn học nhưng chỉ còn mấy ngày nữa thôi nên hắn cố tận dụng nốt. Hắn ăn no rồi lăn ra ngủ. Ấy ấy của bạn hắn nhắn tin "hỏi thăm", đúng là... Hắn reply 1 tin rồi chị gia sư của hắn đến. Hắn quay lại học.
Hôm nay hắn ôn lại mấy bài trước rồi học thêm bài hóa। Thời gian không còn bao nhiêu mà bài vở còn nhiều quá. Có lẽ ý định kết thúc chương trình phổ thông trong năm nay của hắn không thành sự thật được rồi. Sau khi học, hắn kết thúc một ngày dài bằng những dòng blog...
Trong bài chúng tôi có sử dụng hình ảnh từ blog mushroom

Read more...

chat

hinh anh que huong



  © Blogger templates ProBlogger Template by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP