Xin chào các bạn. Bài mới nhất: Luật của boy, girls cần phải biết. Bài tiếp theo: Ngày tớ và cậu gặp nhau.Chúc các bạn một ngày mới vui vẻ và hạnh phúc

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2008

Mẹ tôi là cô giáo (tặng mẹ nhân ngày 20/11)

Đến nay mẹ là cô giáo được 30 năm, và con là học trò của mẹ cũng hơn 20 năm. Tính vậy để thấy con cũng là một trong những cựu học sinh lâu năm của mẹ - một học trò đặc biệt! Con còn nhớ những đêm mà mẹ dạy học cho con, vì con không thuộc bài nên mẹ phải tìm mọi cách cho con thuộc bài, nghĩ lại khung cảnh ngày xưa con thật là xúc động và thấy tự hào về cô giáo đầu tiên trong đời của con.
Bước vào nghề giáo trong những năm miền Nam vừa giải phóng. Chính người thầy như mẹ cũng chật vật hơn người nông dân vì hàng hóa thiếu, lương còi và chỉ là lương tượng trưng không đủ sống.
Mẹ kể: “Hồi đó ai cũng phải ăn bo bo để sống, đi mua hàng nhiều khi đâu có để mua. Học trò thời đó bỏ học cũng khá nhiều”, nhưng mẹ vẫn bám với nghề, không nở bỏ học trò. Đến hôm nay mẹ vẫn vui vì quyết định ấy dù không ít đồng nghiệp của mẹ ngày ấy đã bỏ nghề, có những công việc khác giàu hơn mẹ nhiều.
Đối với mẹ làm nghề giáo thì cái tâm là quan trọng nhất. Hồi đó còn là con nhưng cũng vừa là học sinh của mẹ, nhiều lúc mọi người đánh tiếng mẹ sẽ thiên vị con. Nhưng mẹ không bao giờ làm như thế bởi “mẹ luôn công tư rạch ròi, về nhà mẹ là mẹ, nhưng trên bục giảng mẹ là người thầy. Là người thầy thì phải công tâm, trong sáng”. Do vậy nếu con sai là mẹ phạt ngay, nếu con làm không được bài là bị điểm kém như ai, mẹ không hề có sự châm chước, thiên vị. Đức tính ấy cũng là bài học về làm người và ứng xử mà mẹ dạy cho con.
30 năm tuổi nghề là cả một thời gian dài với bao nhiêu lớp học trò ra đi, đến một bến bờ mới. Thế nhưng cứ đến Ngày Nhà giáo Việt Nam nhiều người vẫn gửi thiệp hoặc về thăm mẹ, vẫn một hai xưng cô - con như ngày xưa. Có người đến ngày tết còn dẫn cả vợ con về “báo cáo” với mẹ đủ chuyện vui buồn. Có người dù đi làm, có gia đình như khi gặp khó khăn trong đời sống cũng viết thư về nhờ mẹ tư vấn…
Con đi học xa, lâu lâu mới về thăm mẹ để nghe mẹ nói về nghề. Những năm gần đây học sinh đi học nhiều, là nhà giáo mẹ vui ra mặt vì học trò giờ có điều kiện hơn. Nhưng rồi mẹ cũng thoáng buồn: “Hiện nay có nhiều thông tin xấu, không có tính định hướng cứ nhan nhản ở khắp nơi nên một số học trò có biểu hiện không hay. Hơn nữa người thầy cũng có nhiều cái sai như không minh bạch, thậm chí gợi ý học trò tặng quà trong ngày nhà giáo, lễ tết… Giáo dục vậy thì hỏng hết, sai tôn chỉ “Tiên học lễ, hậu học văn” trong nhà trường”.
Mẹ phân tích chi li, tỉ mỉ từng hiện tượng sai trái của học trò và việc nào mẹ cũng nhận định có một lỗi lớn của những người thầy, cô. Nếu biết gần gũi, chia sẻ, lắng nghe cũng như sống mẫu mực thì không cớ gì học trò không nghe. Những bài học ấy đến bây giờ con vẫn được mẹ chia sẻ, nhắc nhở.
Ngày 20-11, ngày để những học trò tri ân thầy mình bằng cách học giỏi, ngoan... Con nhớ đến mẹ, nhớ đến một người thầy đặc biệt, một cô giáo trường làng mà có một thời con gọi hai danh xưng: mẹ và cô! Con cảm ơn đời đã cho con có được một người mẹ tuyệt, một người cô tuyệt vời của bao thế hệ học trò trong đó có con.
Anh Vũ

Read more...

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2008

Tình bạn là gì?

Bạn bè là lần đầu tiên gặp gỡ, do tình cờ hay sắp đặt, bạn và tôi đã ngồi gần nhau, cùng trò chuyện một cách thoải mái, mỗi người đều có một ấn tượng tốt về người kia. Những lần sau gặp gỡ lại tiếp tục ngồi cạnh, tiếp tục chuyện trò. Và thành bạn bè…

Bạn bè là sau một thời gian bên cạnh nhau, cư xử dè dặt và chừng mực, mỗi người đều bắt đầu bộc lộ những khuyết điểm của mình, đôi khi cũng khiến người khác khó chịu, đôi khi những ấn tượng tốt đẹp ban đầu không tròn trịa và nguyên vẹn, bởi ai cũng có những tật xấu khó sửa. Nhưng bạn và tôi vẫn ở bên nhau, góp ý và chấp nhận, rất chân thành…
Bạn bè là đôi khi mệt mỏi, tôi đứng cùng bạn ngoài lan can lớp học, rủ rỉ kể chuyện, bạn an ủi tôi bằng bất cứ điều gì bạn có thể nghĩ đến, đôi khi chẳng ăn thua, nhưng đó là tất cả những gì tôi cần lúc ấy. Và thỉnh thoảng tôi còn chẳng buồn kể cho bạn nỗi bức xúc của mình, chỉ ngồi một chỗ buồn thiu. Bạn chạy đến ngồi cạnh, ghé tai tôi hỏi: “Mày làm sao thế?”, để khi chẳng nhận được câu trả lời, bạn chọc tôi vui bằng câu chuyện nhí nhố của mình, hoặc lại rủ tôi ra lan can đứng, kể cho tôi nghe những bức xúc bạn đã trải qua, để tôi cảm thấy mình còn sung sướng, không có gì mà cũng “õng ẹo”…
Bạn bè là không cần phải cầu kì trong giao tiếp, yên lặng và thấu hiểu. Có những lúc tôi và bạn trò-chuyện-thân-mật (chính xác là trò chuyện thân mật chứ không phải cãi nhau), khiến những đứa khác la oai oái. Tình bạn không có khuôn mẫu, và cũng chẳng có chuẩn mực để thể hiện. Nhưng luôn có những điều rất nhỏ nhặt, đôi khi thật nhảm nhí để tôi nhận ra bạn trong đám đông…
Bạn bè. Có thể tôi với bạn không hợp cạ, có thể hay bất đồng ý kiến và bạn ít chơi với tôi nhất trong mấy đứa. Nhưng có lần tôi viết vu vơ khi thấy bạn buồn, bạn đã viết lại cho tôi, cũng bằng ấy những điều bạn chưa từng nói ra, rằng bạn thấy chúng mình cũng có nhiều điểm chung đấy chứ, rằng đôi khi bạn muốn hỏi thăm chuyện tình cảm phức tạp của tôi nhưng thấy hơi... kì quặc. Và mọi chuyện đã thay đổi, không sớm để hiểu nhau và xóa bỏ cái cảm giác kì quặc giữa chúng mình, nhưng chưa muộn để nhận ra một người bạn, nhỉ?
Bạn bè. Bạn là bạn thân của bạn thân tôi. Chúng mình ít va chạm với nhau và dù vẫn cùng viết chung Nhật kí, thỉnh thoảng lại lang thang dưới sân trường, nhưng tôi chưa bao giờ gọi bạn là bạn thân hay tâm sự với bạn về chuyện riêng của mình. Vậy mà có những lúc đi bên cạnh nhau, đang trò chuyện về một chủ đề rất chung về trường mình, lớp mình, bạn dè dặt hỏi tôi: “Bao giờ anh ý về hả Nguyên?”. Bạn quan tâm đến những dòng nhật kí dù tôi chưa hề kể bạn nghe chuyện ấy. Chưa bao giờ là bạn thân, nhưng luôn luôn là bạn bè.
Bạn bè là dù bạn đã có người yêu, mất nhiều thời gian cho cái tên đáng ghét ấy, bạn vẫn không quên có tôi bên cạnh.
Bạn bè là chiều qua rỗi rãi lượn hàng sách giảm giá trong một mùa hè bận bịu với cả tôi và bạn, tự nhiên nhớ bạn quay quắt. Một cú điện thoại không hẹn trước và 5 phút để bạn chuẩn bị, tôi và bạn lại cùng nhau tung tẩy trên đường, bình yên lạ…
Bạn bè là đôi khi cũng là bất đồng quan điểm, cãi nhau rồi giận nhau đến không muốn nói chuyện hay nhìn mặt nhau như chuyện vẫn thường xảy ra như thế. Rồi một ngày nào đó, ngồi bên nhau ôn lại kỉ niệm, đứa này nói với đứa kia rằng: Mình yêu lắm cái lần mình và bạn cãi nhau, và bạn đã lẽo đẽo theo mình xuống tận nhà để xe chỉ để cuối cùng nói một câu: “Tao xin lỗi mày” (và giá như mình đã có thể nói một câu xin lỗi nếu như hai đứa không cười xòa và xí xóa quá nhanh)
Bạn bè cũng là hai năm nỗ lực làm lành với một thằng bạn hơi “ tưng tửng”, để rồi khi tôi sắp bỏ cuộc, chính bạn gọi điện làm lành. Tất cả chỉ vì mấy dòng chúc mừng sinh nhật bạn mà tôi viết vào một forum chẳng bao giờ bạn ghé qua.
(Theo blog Long Nhi)

Read more...

chat

hinh anh que huong



  © Blogger templates ProBlogger Template by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP