Xin chào các bạn. Bài mới nhất: Luật của boy, girls cần phải biết. Bài tiếp theo: Ngày tớ và cậu gặp nhau.Chúc các bạn một ngày mới vui vẻ và hạnh phúc

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2009

LẼ NÀO CÒN YÊU

Những ngày tháng sáu nóng như nung này em chợt nhớ anh da diết. Lật lại trang nhật ký cũ, những kỷ niệm ùa về khắc khoải. Giờ này chẳng biết anh đang làm gì… Có khi nào anh cũng miên man nhớ lại tháng ngày tươi đẹp ấy như em?
Tháng 6 mùa thi. Hai đứa mình đã cùng đi qua những ngày ôn thi miệt mài vất vả. Vất vả nhưng vui. Đó cũng là những ngày em hạnh phúc đón nhận tiếng yêu đầu tiên…

Còn nhớ mỗi sáng em đều dậy thật sớm, giữ lời hứa gọi điện cho anh dậy học cùng. Ở hai đầu dây điện thoại, lắng nghe giọng anh ngái ngủ, yêu yêu, em khẽ mỉm cười.
Buổi chiều mình gặp nhau ở lớp học thêm. Hai cái đầu lại mải mê với những phương trình, những bài toán. Vui vô cùng là khi anh nheo mắt, say sưa giảng giải cho em một bài em không hiểu. Vui vô cùng là khi anh đăm chiêu gặm đầu bút chì, lắng nghe cô giáo giảng bài. Chiếc bút chì của em đã in cả dấu vết của anh - vết răng mờ mờ, nhưng dễ thương…
Còn nhớ những trưa nắng gắt, anh không quản đường xa tới đón em đi học. Con đường dài ba, bốn cây số. Tiếng hai đứa nói cười ríu rít trưa hè. Giọt mồ hôi bám trên lưng áo anh, em thương biết mấy…Những ngày tháng cuối cùng của tuổi học trò, em và anh sống thật vô tư, thật hạnh phúc. Bây giờ nhớ lại, em tiếc đến cháy lòng. Một chút hờn giận vu vơ. Một cái nắm tay vụng về. Nụ hôn đầu lóng ngóng… Tất cả như một thước phim quay chậm, tưởng vẫn quanh đây mà đã xa vời…
Thế rồi tháng sáu đi qua. Mùa thi khép lại. Tình yêu hai đứa chớm nở, dại khờ và chân thật như trang giấy trắng trong. Chúng mình cùng đậu đại học. Niềm hạnh phúc vô bờ. Em cứ ngỡ cả hai sẽ cùng bắt đầu một trang đời tươi sáng, cùng có nhau…
Nhưng đời sinh viên mở ra bao nhiêu trải nghiệm, bao điều mới lạ. Thế giới của anh và em dần cách xa nhau. Khoảng trời riêng của anh ngày càng rộng lớn. Mà trái tim em lại đòi hỏi quá nhiều…
Tháng sáu năm sau. Em choáng váng khi vô tình nhìn thấy anh chở một người con gái khác. Chiếc xe xa lạ. Người con gái lạ. Và anh, xa lạ.
Anh ngượng ngùng giả thích. Em ngượng ngùng lắng nghe. Góc phố đêm thưa người, không gian sao vô cùng ngột ngạt.
Và từ ấy, em đã không còn trọn vẹn tin tưởng. Anh dường như cũng chẳng còn trọn vẹn yêu thương. Tình cảm cứ nhạt nhòa dần. Không một lời chia tay, mà rồi tan vỡ…Em cũng muốn đón nhận một tình yêu mới, khỏa lấp đi nỗi trống trải cô đơn. Nhưng lạ lắm anh ạ, chưa thể nào mở lòng. Em vùi mình vào việc học, vùi mình vào những kế hoạch dài ngày. Hình bóng anh nhòe dần, nhòe dần. Nhưng em chưa thể quên.
Có khi, sáng tinh mơ em nhận được tin nhắn từ anh. Một lời chúc dịu dàng. Em cười. Nhưng chẳng thấy vui nhiều. Anh đang ở cách xa em nửa vòng trái đất. Giữa hai đứa có lẽ chẳng có gì nhiều để mà hi vọng. Ngày lên đường, anh đã chẳng nói hai đứa mình mãi mãi bạn thân? Vâng. Bạn thân. Em vẫn muốn được là người đầu tiên anh san sẻ một nỗi niềm tâm sự. Vẫn muốn được là người đầu tiên anh gọi điện lúc ở sân bay về. Nhưng chỉ có thế thôi, phải không anh…
Em ước đến một lúc nào đó, em sẽ nhớ về những kỷ niệm cũ một cách bình lặng và nhẹ nhàng hơn. Không còn chút cay mắt bâng khuâng khi mơ hồ thương nhớ. Không còn chút hi vọng mong manh cho một thứ gì đã vỡ. Không còn lạnh lùng từ chối những tiếng yêu…
Nhưng bây giờ thì em chưa thể làm được điều đó. Con bạn thân mắng em ngốc nghếch, khờ dại. Nó hỏi em, hay em còn muốn đợi anh quay về? Em lặng im không nói. Không thể trả lời… Lẽ nào, em vẫn chưa hết yêu anh, chưa hết hi vọng và chờ đợi một ngày trở lại?
Câu hỏi em chưa tìm được tiếng trả lời. Mà tháng sáu lại sắp trôi qua rồi anh ạ….
the0 24h

Read more...

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2009

Hoài niệm Pleiku!!!

Tôi đã từng một thời áo trắng ở đất núi Pleiku! Đã từng biết vui với tuổi học trò, biết giận của thời trẻ thơ và biết yêu với những mối tình áo trắng.
Ngày ấy chập chững biết đi, chập chững biết nói, tôi đã quen với hình ảnh những con đường đất đỏ ở PK, những trận mưa rào tưởng chừng như vô tận mà theo lời mẹ kể thì đó là những giọt nước mắt của ông trời.Rồi lớn hơn chút nữa, tôi bước vào cấp một, cái trường Tiểu học Hoa Lư của tôi ngày ấy, bây giờ là trường Tiểu Học Chu Văn An, nằm khuất sau cái đỉnh cao chót vót của Câu Lạc Bộ. Vào mùa tựu trường ngày ấy, tôi còn nhớ như in cái lúc mà bố dắt tay đưa tôi vào lớp. Ở cái tuổi còn sợ sệt với những người xa lạ, tôi bỗng òa khóc khi bố rời tay tôi. Rồi thời cấp một trôi qua với những mùa thu đầy ướt át, mùa đông đầy lạnh giá, và những mùa hè đỏ rực màu hoa phượng.Lớn hơn một chút, tôi vào trường cấp II, trường Trưng Vương, ngày tôi vào lớp 6, trường còn thơm lừng mùi gạch mới, tôi thích thú vì lần đầu tiên mình được học ở tầng lầu cao, khác hẳn với những năm cấp I. Thời cấp II tôi trải qua thật êm đềm ngoại trừ một chuyện. Năm đó là năm tôi lớp 9, tôi học lớp 9/6 do cô P. chủ nhiệm. Tuổi háo thắng, những tưởng các hình phạt cô ra là quá đáng, lũ con trai chúng tôi kéo nhau cả lớp đi cắt tóc, hôm sau, sân trường bỗng nổi cộm lên với một lớp mà hầu hết con trai đều chơi kiểu đầu "Ca-rê" trông ngầu hết biết. Giờ nghĩ lại thấy hồi đó nông nỗi hết sức.Lớn thêm tí nữa, tôi vào cấp III, cái thời mà ai cũng cho là đẹp nhất tuổi áo trắng. Tôi tự hào vì mình được học ở ngôi trường mang tên thành phố, trường PTTH Pleiku. Thật đúng như người ta nói, những năm cấp 3 là những năm đẹp nhất tuổi học trò. Năm lớp 10, lần đầu tiên tôi biết mơ về một người con gái là như thế nào. Năm ấy, tôi được vào lớp 10A4, lần đầu tiên vào lớp, tôi còn ngây thơ, thế rồi một ngày, chợt tôi giật mình, cô bé cùng lớp có nụ cười thật xinh. Không biết do hồi đó còn trẻ thơ, hay do một lý do gì, mà bây giờ nghĩ lại, mình thật buồn cười, buồn cười ở chỗ, tôi được xếp ngồi canh nhỏ, nhưng tôi lại không ngồi, tôi muốn được ngồi xa hơn, ngồi gần nhỏ tôi sợ, tôi sợ nhỏ.........."không cười". Tôi cứ thập thò, cứ như những tên ăn trộm, mà thứ tôi ăn trộm có lẽ với người khác nó chẳng gì gì là giá trị mấy, nhưng với tôi, nó cứ như mòn quà vô giá, ác một nỗi, món quà vôi giá này thượng đế ban cho tôi một cách gián tiếp chứ không phải là trực tiếp. Hì hì. Ngày tháng cứ trôi qua thật êm đềm với những lần lén lút ngắm nhìn nhỏ như thế. Rồi ngày ấy cũng đến, cái ngày mà tôi dám liều, dám nuốt nỗi lo lắng bồn chồn vào tim, chẳng phải để làm gì quá ghê gớm như những Hero đi tiêu diệt quái thù, mà chỉ để "viết lên giấy những tình cảm của mình". Cái này thì các bạn hay gọi là "Bức thư tình đầu tiên" ấy. Nhưng mà bức thư tình này thì cũng thường thôi, không đến nỗi mà "anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ" như của ca sĩ Tấn Minh đâu, thời đó mà viết thế ăn guốc có ngày. Mà nói thật nhé, tôi cũng chẳng mạnh mẽ gì đâu, chẳng qua sĩ diện hão, nghe bạn bè khiêu khích nên tôi mới viết thôi, chứ lúc viết xong, đưa thư cho nhỏ mà........sợ thấy mồ. Rồi nhỏ từ chối. Một lần nữa tôi biết cảm giác mới, cảm giác thất tình. Tôi buồn 4 ngày liền, mấy bạn chắc nghĩ rằng buồn gì có 4 ngày hả, tại hùi đó còn con nít mà. Rồi tôi đưa ra một quyết định mà tôi nghĩ là đúng đắn nhất : "không buồn nữa, phải theo tới cùng". Tôi liên tục theo đuổi nhỏ, đến năm 12, trong lần sinh nhật nhỏ, tôi đã diện bộ đồ đẹp nhất, chọn món quà ưng ý nhất, tôi chỉ muốn nhỏ vui, nhỏ vui thì tôi cũng sẽ vui. Đêm hôm sinh nhật nhỏ, tôi thấy nhỏ đẹp lung linh với những nụ cười mà 3 năm nay tôi vẫn mê mệt cứ như lần đầu tiên tôi thấy nụ cười đó vậy. Một lần nữa, hi vọng lại nhen nhóm trong tôi. Tôi nhen nhóm niềm hi vọng đó với niềm hạnh phúc ngập tràn. Tôi lại một lần tỏ tình nữa, nhỏ lại từ chối tôi một lần nữa bằng lời giải thích thật nhẹ nhàng: "nhỏ chưa sẵn sàng để yêu". Một lần nữa tôi lại buồn, nhưng tôi cũng vần kiên trì không bỏ cuộc. Cho đến một ngày, ngày sinh nhật NC. người bạn thân nhất của tôi, đêm hôm đó, trong buổi tiệc, tôi bàng hoàng nhận ra rằng, ánh mắt kia, nụ cười kia như long lanh hơn, hạnh phúc hơn không phải với tôi hay với một ai khác, mà nó là dành cho NC. Lần này tôi buồn thật, 3 đêm liền tôi không tài nào chợp mắt được, và lần này tôi quyết định bỏ cuộc. Quyết định là thế, trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ không buồn nữa, không nhớ nữa, thế nhưng có ai làm chủ được trái tim mình đâu. Tôi vẫn không ngăn được những nỗi buồn, nỗi buồn cứ như những con mọt gỗ, nó gặm nhấm dần trái tim tôi. Và rồi những lúc buồn đó, tôi thường lẻn ra góc trường, cái góc mà đứng ở đó, tôi có thể nhìn bao quát cái ruộng lúa của những người dân tộc. Đứng ở lầu 4 của trường, nhìn xuống ruộng lúa cứ như một cái chảo khổng lồ, xa xăm và sâu hun hút, ngắm những con bò đang thảnh thơi gặm cỏ mà bé tí, phải thật chăm chú mới có thể nhìn thấy, những cánh én lượn thướt tha đôi khi chao đảo vì những cơn gió từ dưới thung lũng thổi lên, những lúc đó tôi cũng cảm thấy nỗi buồn vơi đi phần nào.Đôi lúc, vào những ngày độ ẩm lên cao, sương xuống dày đặc, con đuờng đến trường đi ngang qua một cái thung lũng, cái thung lũng mà hơn 2 năm qua tôi chẳng thèm để ý làm gì, bỗng dưng lúc đó tôi lại bất ngờ với vẻ đẹp của nó. Sương giăng xuống thung lũng trắng xóa, chẳng nhìn thấy gì ngoài những ngọn cây cao chót vót lấp ló đâu đó giữa màn sương. Những ngọn cây nhọn hoắc, như những mũi giáo vô tính đâm toạc tấm vải sương trắng làm cho người nhìn có cảm giác nao nao trước một cảnh đẹp mê hồn, như là cõi thần tiên giữa chốn phàm trần vậy. Bỗng dưng, những muồn phiền trong lòng tôi tan biến, những lúc đó tôi bỗng thấy yêu Pleiku, yêu mái trường của tôi lạ thường. Có những buổi chiều, tôi thường chạy từ nhà ra Biển Hồ ngắm mặt trời lặn. Những ánh nắng vàng chói của mặt trời hắt xuống nước hồ, làm nước hồ ánh lên như một viên ngọc bích sáng lòa giữa thiên nhiên. Những lúc đó tôi bất giác nhớ đến lời của nhạc sĩ Nguyễn Cường "Đôi mắt Pleiku biển hồ đây...".Thật tình, lúc đó tôi thấy Biển Hồ đẹp như đôi mắt của một cô gái, đầy long lanh và dịu dàng. Có đôi lúc tôi nghĩ, một ý nghĩ thật buồn cười, nhưng nếu đó là thật thì đó có lẽ sẽ là niềm hạnh phúc; tôi ước sau này tôi có được người yêu có đôi mắt long lanh như Biển Hồ kia.Thời cấp III của tôi về sau này cứ êm đềm trôi qua như thế.Rồi tôi vào đại học, đi xa Pleiku thân yêu, xa những con đường đầy quen thuộc, xa những cái gió khô hanh mùa đông, xa những cơn mưa tầm tả mùa hè, và xa Biển Hồ thơ mộng. Mỗi độ tết về, chiều nào tôi cũng chạy từ nhà ra Biển Hồ, chỉ để ngắm nhìn đôi mắt ấy, nó cứ lặp đi lặp lại như thế, riết thành thói quen trong tôi. Và có lẽ đôi mắt ấy sẽ đi cùng trái tim của tôi suốt cuộc đời. Thương lắm Pleiku đầy nỗi nhớ, đầy hoài niệm dấu yêu.


Theo hugogialai/pk24h.net

Read more...

chat

hinh anh que huong



  © Blogger templates ProBlogger Template by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP