Xin chào các bạn. Bài mới nhất: Luật của boy, girls cần phải biết. Bài tiếp theo: Ngày tớ và cậu gặp nhau.Chúc các bạn một ngày mới vui vẻ và hạnh phúc

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2008

Phóng sự thể thao

Khi HLV H.Calisto lên nắm quyền đội tuyển, ít ai có thể ngờ rằng sau bảy trận đấu tuyển Việt Nam vẫn chưa biết mùi chiến thắng, bởi lẽ ngài Calisto đã có một khoảng thời gian dài làm việc tại Việt Nam, đó là chưa kể so với các đồng nghiệp nước ngoài ông chính là người am hiểu bóng đá Việt Nam nhất. Nhưng rồi kết quả thu được sau bảy trận chỉ là một con số không tròn trĩnh cho dù HLV người Bồ đã tung ra rất nhiều chiêu bài cũng như những thử nghiệm về con người


Calisto trần ngâm
Ba trận đầu Với người hâm mộ nước nhà ba trận thua đầu tiên của thầy Tô là có thể chấp nhận được, bởi lẽ trước một Trung Quốc hơn hẳn chúng ta về đẳng cấp mà lại được chơi ở sân nhà thì thua không có gì lạ, phải chăng là chúng ta chơi như thế nào mà thôi. Còn chuyến làm khách ở Jakarta thì thắng thua không quan trọng lắm, nhưng dù sao thất bại trước đội bóng xếp dưới chúng ta như Indonexia của thầt trò Calisto cũng là một dấu hỏi cho vị trí của Việt Nam ở đấu trường khu vực. Và trận đấu thứ ba, trận đấu mà nếu nói đúng ra thì đây là một trận đấu để học hỏi và kinh doanh, nói như vậy không phải ở Mỹ Đình chúng ta chơi tệ, mặc dù câu phát biểu của HLV Dunga bên phía Braxin có hơi quá nhưng công nhận ở trận giao hữu ý nghĩa này chúng ta đã chơi tốt thậm chí có thể nói là tốt nhất trong ba trận đầu mà vị HLV người Bồ dẫn dắt tuyển. Như vậy có thể nói sau ba trận đầu tiên tuy thất bại cả ba nhưng người hâm mộ vẫn tin rằng thầy Tô sẽ làm được gì ở AFF cúp vào cuối năm nay ở Thái Lan mà trước tiên sẽ là hai giải đấu cọ xát tại TPHCM và Hà Nội trong tháng mười.Nhưng rồi…
Ba trận tiếp theoTập trung quân ở khu huấn luyện Hàm Rồng Gia Lai, những tuởng khu tập luyện lý tưởng này sẽ thổi một luồng sinh khí mới vào đội tuyển nhưng những rắc rối không đâu vào đâu của các cầu thủ ngiệp dư nhận lương cao ở tuyển Việt Nam đã làm không khí nặng nề hơn, đầu tiên là Thế Anh, rồi chấn thương của một loạt trụ cột hay việc Santos tập trung muộn đã làm cho một tuần ở phố núi Plâycu không hoàn hảo như thầy Tô mong đợi, mà ngược lại một không khí nặng nề bao trùm đội bóng. Nhiều phóng viên tinh ý theo sát đội tuyển đã cảm thấy có vấn đề, khi mà không khí tập luyện của các cầu thủ trong những ngày ở Thành Long dự cúp bóng đá TPHCM không thật sự thoải mái, để rồi trước ngày khai mạc cả đội vẫn chưa thật sự là một tập thể kết dính. Những rắc rối hay sự thiếu lửa trong lối chơi đã lộ rõ trong ba trận tại Thống Nhất, một sự thật đáng buồn bởi lẽ lần nào cũng vậy người hâm mộ đều nghe điệp khúc “ từ từ đợi chiến thắng” và “mục tiêu là AFF Cúp” từ HLV Calisto. Thua Myanmar 2 – 3 ở trận thứ tư, người ta có thể nói sinh viên Hàn Quốc thua Turkamenistan một phần vì mưa, nhưng không thể nói Việt Nam thua cũng vì mưa, chơi tấn công khá có nét nhưng rồi kết quả cuối cùng vẫn thua, hai bàn thắng của Công Vinh không phải là những pha dàn xếp đúng nghĩa mà là những tình huống một phần từ nỗ lực cá nhân, còn ba bàn thắng của Myanmar đó là kết quả xứng đáng của một lối chơi phòng ngự phản công hiệu quả, chỉ cần cơ hội họ sẽ lập công. Nhìn pha ra vào vụng về của Hồng Sơn hay những pha bóng đâm đầu vào tường của hàng tiền vệ đã phần nào cho thấy vấn đề của đội tuyển. Nỗ lực của Công Vinh...Hai trận thua tiếp theo, nếu đơn thuần là thua thì không có gì phải nói vì suy cho cùng Hàn Quốc cũng như Turkamenistan vẫn hơn hẳn chúng ta, nhưng nhìn những pha chuyền bóng cục bộ của những người ĐTLA trong ngày hôm đó ai cũng chạnh lòng. Sáu trận thua đầu tiên có thể vô cùng ý nghĩa với ngài Calisto và các học trò, nếu như họ chưa chơi bóng bằng cả lòng nhiệt huyết của mình vì có những thời đểm họ đã chơi khá tốt nhưng chất lửa trong họ thì đã không còn. Và rồi sáu trận thua, một kết quả đáng buồn và khó chấp nhận, vấn đề ở đây không chỉ có thắng và thua mà là cái chất latinh mà HLV người Bồ muốn thổi vào đội tuyển đã thật sự có hay chưa ? Hay để rồi ở Mỹ Đình và Thái Lan lòng người hâm mộ lại càng trĩu nặng....và sự bất lực của Bảo KhanhTrận thứ bảy và tương lai…Mỹ Đình tối 14/10 không còn là chảo lửa, và Mỹ Đình ngày hôm đó cũng không hề giống Mỹ Đình cách đây một năm trước, nếu một năm trước những cái bóng áo đỏ ấy làm nên kỳ tích với chiến thắng 2 – 0 trước UAE thì hôm nay họ phải may mắn lắm mới có một trận hòa trước Singapo, đội bóng không phải đối thủ sừng sỏ hay tầm cỡ gì cả. Chúng ta có thể thông cảm cho những thử nghiệm của ngài Calisto nhưng không phải cứ thử nghiệm là thắng thua mặc kệ, nếu vẫn là một lối đá bế tắc và sự lỏng lẻo đến kì lạ như thế này thì liệu cuối năm nay hay gần hơn nữa là trận thứ tám, thứ chín ông Tô sẽ nói gì với người hâm mộ nước nhà hay lại là “ Tôi hài lòng và hãy đợi nhé”. Còn đây là trận thứ bảy...Bảy trận và một điểm, bảy và một không chênh lệch quá nhiều nhưng bảy trận và một điểm lại là khoảng cách quá dài, ông Tô vẫn sẽ thử nghiệm và đội tuyển vẫn phải thi đấu nhưng có ai dám chắc rằng từ giờ cho đến AFF Cúp, Mỹ Đình sẽ không còn cảnh cổ động viên đội nhà quay sang cổ vũ cho đội khách và rồi những người thực dụng nhất sẽ trả lời rằng: Kia kìa “Thầy Tô và bảy trận đấy”.

Read more...

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2008

MẸ LÀ TẤT CẢ CỦA CON



MẸ tiếng gọi thân thương ấy mỗi lần cất lên, là trong con đầy cảm xúc, tự hào và vui sướng, tự hào vì con sung sướng vì được làm con của mẹ, được chính mẹ sinh ra nuôi nấng, và ấp ủ cho con thành người, hạnh phúc đâu có gì là xa xôi phải kh ông mẹ, khi con được gọi mẹ thì con biết con còn hanh phúc biết nhường nào, bởi vì con chưa phải là đứa trẻ mồ côi, con biết rằng mình vẫn còn may mắn. Tiếng gọi mẹ thật giản đơn mà sao thiêng liêng và mầu nhiệm vô cùng, giản đơn là vì bất cứ ai cũng gọi mẹ, thanh âm trong trẻo đầu tiên của những đứa trẻ, cũng là gọi mẹ, mẹ như là bồ tát quán thế âm hiện hữu trong đời cho con được gọi mẹ, con vui cũng gọi mẹ, buồn hay đau khổ cũng gọi mẹ. con ốm đau, bệnh hoạn hay vấp ngã trên đường đời thì đôi tay mềm mại của mẹ xoa dịu và nâng đỡ cho con bước tiếp, mỗi khi con được ngồi cạnh mẹ thì con cảm thấy bình yên, an ổn và hạnh phúc nhất trần đời, trơng cuộc sống của mỗi con người thiếu vắng mẹ là một thiệt thòi to lớn nhất, ai cho con gọi những thanh âm đầu tiên trong cuộc sống, ai cho con gọi những lúc đói khát, ốm đau, ai nâng bước chân con trên ngang, dọc cuộc đời, và ai sẽ ôm con mỗi lần con vấp ngã, ấy vậy mà trong mỗi chúng ta ai hiểu và yêu thương mẹ, sống trong hạnh phúc mà ta đâu có biết, đâu có trân trọng. Mẹ như bồ tát có nghĩa vụ, bổn phận lo lắng, chăm sóc và yêu thương ta, ta có bao giờ ngắm nhìn khuôn mặt mẹ, có bao giờ hiểu những khó khăn vất vả, lo toan của mẹ. có bao giờ nói mẹ con yêu mẹ lằm hay không. Chúng ta chỉ biết đòi hỏi, biết giận hờn, trách móc vì để đạt được mục đích của mình mà không hay đã làm cho mẹ của ta buồn và xin thêm n hiều giọt nước mắt của mẹ hơn thôi. Mẹ bấy lâu nay con vẫn cao ngạo tự hào, về thành tích về những cái gọi là bản lĩnh của tuổi trẻ, có vốn kiến thức rộng, có nghề nghiệp, địa vị cao trong xã hội, ta có trong tay những công nghệ máy móc đắt tiền, những cái có thể làm ta giàu có để ngẩng mặt nhìn đời chứ không phải tự ti, mặc cảm, con vẫn nghĩ mình tài giỏi tuổi trẻ và tài năng của con là đâu phải tự con mà có, tất cả những thứ đó được đổi bằng mồ hôi, nước mắt của mẹ, đổi bằng những gánh vác đã trĩu nặng trên đôi vai của mẹ và những nếp nhăn hằng sâu trên khuôn mặt của mẹ, bằng tất cả những đau thương mà mẹ âm thầm chịu đựng, với mẹ chỉ đơn giản một điều là mong con của mình được hạnh phúc. Mẹ con nghĩ mình đã đủ to lớn vững chắc trước những giông bảo cuộc đời, những kiêu hãnh tự hào của con khi có được chút thành công nho nhỏ, thật đáng hổ thẹn biết bao giống như "thân trùm bưởi" lớn lên nhờ hút những nhựa sống từ những cây đại thụ, con cũng lớn lên bằng "chất nhựa" sống màu nhiệm của mẹ, con hút công sức, hút tình thương bao la của mẹ, để có thể lớn lên và tỏa sáng, không có mẹ thì tất cả mọi thứ sẽ không còn gía trị, không còn những khúc hát ngọt ngào yêu dấu cho con. Mẹ vẫn là niềm yêu thương của con nơi con vẫn gục vào mỗi khi giông bão, những lúc mệt mỏi bất an, con lại quay về bên mẹ. Con đã về với miền yêu thương của con để con vẫn còn cảm nhận một điều vô giá," mẹ là điều vô giá trong con", về để nhìn lại mẹ, để nắm đôi bàn tay đã in những nếp nhăn cho sự trưởng thành của con cái, và để hôn lên đôi trán mẹ, đôi măt thẩm sâu chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến của mẹ.Mẹ mỗi lần con nhớ mẹ con lại ngắm đôi bàn tay của mình và tự nhủ đây là đôi bàn tay của mẹ, mẹ hiện hữu một cách mầu nhiệm trong con, trong từng tế bào, trong từng hơi thở, trong đôi bàn tay của con, con thấy bóng hình của mẹ, thấy trái tim của mẹ đập từng nhịp yêu thương ấm áp, con thấy nụ cười đẹp dịu hiền của mẹ, khi đôi tay của mẹ ôm con vào lòng con đã hiểu ra rằng mẹ là tất cả trong con. Là tất cả những gì an lanh và đẹp nhât. Vu lan năm nay con dâng lên mẹ lời tri ân sâu sắc, cảm ơn cuộc đời, cảm ơn đức phật đã mang mẹ tới cho đời con, và cảm ơn mẹ bởi vì đơn giản nhất là mẹ là mẹ của con. Mẹ là tất cả thiện, lành, là yêu thương, là ánh sáng trong con. Xin ngàn lần cảm ơn mẹ


Con Anh Vũ gửi tặng mẹ

Read more...

chat

hinh anh que huong



  © Blogger templates ProBlogger Template by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP